Dưới đây là chùm thơ đặc sắc mang đậm phong cách thơ của nữ thi sĩ Nồng Nàn Phố. Mời quý độc giả đón xem và cảm nhận những ý nghĩa sâu sắc mà nhà thơ mang lại. Chị đã cho ra mắt nhiều tập thơ được độc giả đón nhận và yêu thích. Đọc những thi phẩm của chị, ta không khó để nhận thấy chị là một nhà thơ đầy bản lĩnh trước cơn sóng dư luận.

Trời đất ơi em yêu

Em bắt đầu hiền dịu vì anh
Nhẹ nhàng nói những điều ngọt ngào ấm áp
Như cánh đồng qua cơn giông nảy chồi trỗi hạt
Xanh non tự trong tâm nhựa sống quẫy đạp trong lòng
Em bắt đầu tập từ chối những viển vông
Mơ mộng đã qua hoang mang ắt lùi về quá khứ
Thương bàn tay anh giữ chặt ngực gầy em ngủ
Yêu môi anh hôn tóc khờ dại lớn từng ngày
Ngăn đôi chân cuồng đi xa chỉ tha thiết ở lại đây
Vinh hoa, giang san như phù du bọt bể
Đời người dài ngắn là bao mà bày vẽ
Mà đua chen xô lấn với trò đời
Chi bằng nằm bên nhau nhìn mây trôi
Ngó luống rau con con canh giàn bông mọc cành đơm nhuỵ
Nhìn vào giông bão ngoài kia đạp bằng suy nghĩ
Khốn khó chia ly tan vỡ qua rồi
Giờ yêu là xin yêu mãi thôi
Đừng ích kỷ nhỏ nhen làm tổn thương nhau thêm nữa
Trò đời lắm tan tan vỡ vỡ
Mình khôn ngoan nên lành lặn bước qua đời
Tiền tài chồng chất bao nhiêu rồi cũng phai phôi
Riêng nhớ thương chân thành tận tâm còn mãi
Em vì anh mà ở lại
Ngạo nghễ với mênh mông yên ả trước giông lũ dập vùi
Đi qua trăm nghìn ghềnh thác nay gặp được anh! Trời đất ơi em vui
Y chang lần đầu tiên thuyền em cập bến
Giờ em tập đáng yêu như tình nhân, kiêu hãnh như nữ hoàng và chân thành như bè bạn
Để yên ả bước bên anh chấp bão tố dâng trào
Mai này đời có hành hạ ra sao
Thì sá gì tình yêu chúng mình không quật cường gấp bội
Giờ em tập làm người anh yêu mỗi tối
Tay thơm thơm ngực buốt buốt tận cùng
Em thành người hạnh phúc anh thương
Ờ thì cũng nhờ ơn một mình anh cả!

Về đây làm vợ anh

Hãy cùng anh tìm kiếm một mảnh vườn
Góc này trồng rau góc kia trồng cây mận ra màu trái đỏ
Hàng rào cao một mét ba gắn lên cửa chiếc chuông gió
Để mỗi khi người này phải đi xa… người kia nhớ nao lòng
Đan tay vào anh cùng chống đỡ gió giông
Anh không chắc mình sẽ đạp bằng cuộc đời bão tố
Nhưng nếu có em… khó khăn ắt trở nên bé nhỏ
Dịu dàng trong tay em anh mạnh mẽ hơn nhiều
Thức giấc nhìn vào mắt nhau thấy trời ơi tin yêu
Dụi mắt nũng nịu vài câu khi anh còn ngái ngủ
Em quay lưng úp mặt vào tường “anh ứ…
Thương em”
Hít hà mùi cà phê em quậy tan đường dưới bếp êm đềm
Anh nhận ra mọi danh tiếng vinh hoa đều vô nghĩa
Đời sinh anh ra thừa thãi, vớ vẩn nếu không có bàn tay em mềm nhẹ
Vuốt phẳng phiu bản tính đàn ông nhạt nhẽo, cục cằn
Hãy về làm người vợ bé nhỏ của anh
Nghe tiếng chuông gió ngân lên em biết anh đang nhớ
Còn lặng im nghĩa là… trời ơi mỗi nhịp thở
Anh đều đang da diết dành nghĩ về em!
Hãy về cho anh thoả cơn thèm…
Một gia đình bé nhỏ!

Về nhà ăn Tết

Đã lâu rồi con chẳng được về quê
Ngồi trên chuyến xe chạy ngang qua cổng làng mướt nắng
Nghe tiếng gió rít trên vồng cải đắng
Nhắc đông tan xuân khởi nụ an bình
Giờ này mẹ đang tất tả chuẩn bị gói bánh chưng xanh
Cha treo cây nêu thật cao trước ngõ
Anh cả anh hai cười giòn tan ngó vợ
Múc gầu nước quê trong xanh đổ sóng sánh đầy thùng
Dậu mồng tơi gầy hệt dáng người thương
Cô hàng xóm bé con ngày xưa giờ mặc áo màu gì như là thương nhớ
Bẻ nhành cúc tầna bói xem có đủ duyên đủ nợ
Mà hai đứa vẫn ế nhiều như nhau
Bà hối ông tiêm thêm dĩa trầu
Mâm này cúng gia tiên mâm kia cho những linh hồn cô quạnh
Cha nhấp ngụm rượu đầu năm nói cùng các con vài dự tính
Chắc là… vài bữa nữa sang xuân gieo ít đậu, vừng
Đêm ba mươi tại sao chẳng có trăng?
Cháu khúc khích ngắt lời bà chống cằm ngồi kể chuyện
Ừ tại đêm giao thừa lòng người thảnh thơi, chan hoà, quyến luyến
Nên trời bình tâm nhường nhân thế rực sáng tận cùng
Đã lâu lắm rồi chẳng về ăn Tết giữa quê hương
Hát câu mừng tuổi ông, tuổi bà, tuổi cha tuổi mẹ
…Vinh hoa có bấy nhiêu đâu mà dành giật, bon chen, bày vẽ
Bận rộn đến mức chẳng nỡ trở về
Đã lâu rồi… sao chưa dám thăm quê

Về với em

Thương!
Khi không còn đủ sức để thách giông bão ra khơi
Những người đàn bà đi qua đời thấy nhiễu phiền thứ ông già ho nhiều hơn thở
Thì về đây với em – không phải để làm chồng làm vợ
Mà để bình yên nheo mắt ngó trời chiều
Chẳng biết lòng dạ sắt son của em có được ví với tình yêu
Hay chỉ giản đơn đàn bà thích đợi chờ dai dẳng
Tuổi trẻ của anh vứt trên hành trình đằng đẵng
Dấu chân mòn đi không có tiếng em cười
Khi anh thành ông cụ và em cũng già rồi
Xin gối lên cũ xưa kể cho em nghe những chiến tích anh chinh phạt được
Cô gái đầu tiên và thêm rất nhiều người đàn bà đến trước
Họ có yêu nhiều như em?
Về sống một ngày trọn vẹn êm đềm
Sáng pha ly cafe chiều canh ấm trà nóng hổi
Tủm tỉm cười khi em cằn nhằn em lắm lời em ham nói
Cau có răn em không hư thế anh buồn
Về để người ta biết em cũng lời lãi hệt kẻ đi buôn
Đưa son trẻ thanh xuân ra yêu và đợi chờ… mỏi mong đền đáp
Về đút miếng cơm nhão chan canh khi thời tiết chẳng hạp
Em ốm đau em sổ mũi nhức đầu
Về nằm đấy mà ho thôi chẳng cần phải làm gì đâu
Cho em thấy hai đứa mình ở chung nhà nằm chung giường kê chung gối
Đêm thức giấc ghé tai gọi
Bà à! Tôi thương!
Ôm lấy nhau khi thấy tất cả đã vô thường
Lợi danh vinh hoa cợt đùa vô thường hơn em hết
Về khi sắp chết
Để phút chạm bờ vực tử sinh biết anh cũng giữ lời
Khi anh chẳng còn nhìn rõ em khóc hay cười
Chẳng còn nghe rõ em giận hờn hay âu yếm
Về làm đôi chim đúng hẹn
Bay tung trời!
Về nằm đấy mà khục khặc thôi
Tình ạ!
Bởi phận người như chiếc lá
Rơi một mình chắc đau?

Vợ chồng

Năm tháng đã qua giông bão phủ phai đời
Mái ấm hai đứa mình có hơn một lần lung lay tan vỡ
Cả anh và em đều bực dọc, tổn thương, hãi sợ
Đều chán ngán, âu lo, đạp đổ, bất cần
Từng ghì lấy nhau nhìn lá đổ ngoài sân
Mỉm cười bình tâm ngó nụ hoa chiều tàn nhuỵ
Đêm giật mình có người vỗ về thấy tột cùng trân quý
Ừ vì nể trọng nhau nên bền vững đến bây giờ
Bồng bột đời đàn ông che giấu những cơn mơ
Ong bướm hoa tươi làm sao kiềm chế nổi
Rũ qua loa phấn son chạy về thấy em ngồi đợi
Bên mâm cơm chiều… trời ơi anh hối hận anh thương!
Chắc hẳn cũng có lúc em nông nổi muốn sai đường
Mật ngọt nhân gian rót vào tai làm lòng nghiêng ngả
Nhưng như cánh rừng qua trận đổ lá
Em kiên cường tươi xanh
Vẫn biết thời gian làm nhạt đi tình yêu hai đứa mình
Lo toan thường ngày lấp liếm nhiều yêu nhớ
Lắm khi nhìn đối phương thấy nặng nợ
Mà rồi vẫn chẳng thể rũ nợ để nhẹ gánh chơi đời
Từng ồn ào quát mắng cắn đắn nhau trời ơi
Ích kỷ bản thân nên chẳng lắng nghe người kia bày tỏ
Vài lần không sẻ chia, cảm thông, thấu hiểu, lặng im
…mà mình nỡ
Xuýt gật đầu buông tay!
Tình nghĩa vợ chồng bấy lâu đâu giản đơn như này
Cứ gì vì một phút bốc đồng mà đập tan đi tất cả
Vẫn cần nhau như đồng hoang cần ươm mạ
Như dây bí dây bầu nương tựa vững chãi trước bão giông
Đừng căn vặn mình còn yêu nhau không
Sau ngần ấy năm về chung một mái nhà tình yêu giờ đâu còn cần thiết nữa
Chỉ cần hôm anh đi xa em thấy nhớ
Hôm anh ở nhà em lo sợ anh đi
Chỉ cần anh đủ mềm yếu tột cùng khi ôm em hiền ngoan nhu mì
Anh cứng cỏi già nua che cho em bão tố
…chỉ cần vậy thôi là đủ duyên đủ nợ
Đủ nhớ nhớ thương thương cho đến cuối đời
Vinh hoa hay bất hạnh cũng chỉ cần có nhau thôi
Mọi đau thương sẽ qua, bình yên dịu ngọt ùa tới
…Tình yêu dù kỳ vĩ đến đâu cũng chẳng bằng tin tưởng, sẻ chia, chờ đợi
Chẳng bằng bao dung tha thứ bỏ qua lầm lỗi bao lần
Chẳng bằng trìu mến coi nhau là người thân
“Người một nhà” nghĩa là gấp ngàn lần tình yêu trai gái!
Thế cớ sao lại
Giận nhau!

Xin lỗi người anh thương

Em cứ ngồi bên cho anh hát trọn bản tình ca
Về cuộc yêu chóng qua về chuyện tình vĩnh viễn
Hai đứa mình chẳng ai xui mà hò hẹn
Mà mênh mang thương như thể tự kiếp nào
Đừng căn vặn yêu em vì sao
Đừng bắt giải thích về tháng năm đến muộn
Hãy đặt tay lên ngực sẽ nghe lòng sóng cuốn
Xô vào tim ngàn tỷ nhớ thương hờn giận đợi chờ
Lần nào hôn cũng ngơ ngẩn tưởng đang mơ
Mà trời đất ơi! Trên đời còn mộng nào ngọt lành hơn nữa
Chẳng cần thiết em là người thương, bè bạn hay vợ
Em chỉ cần là em cho anh âu yếm suốt đời
Thương em thiệt thòi vì tình mình muộn màng quá thôi
Giờ thằng đàn ông trong anh sạn chai hết thảy
Bao ga lăng, nhiệt tâm, hùng cường, giỏi giang đã dành cho rất nhiều cô gái
Sót lại trên tay già nua lại tàn ác đón em về…
Nhưng hãy tin trái tim vẫn rất đỗi si mê
Hệt như gốc cổ thụ một đời đợi ngày che em bóng mát
Quả chín ngọt thơm còn quả xanh nếm vào sẽ nhạt
Nên anh dụm dành mặn mòi, chín chắn hết cho em
Xin lỗi người anh thương khi môi chẳng còn mềm
Mắt chẳng đủ tinh tường để cùng em nhìn rõ chân trời đỏ lửa
Dẫu thiếu thốn mọi điều bù lại anh dư thừa thương nhớ
Dư thừa già nua, mặn mòi, chín chắn để chia sớt bớt cho em
Xin lỗi nếu em không vui khi nhìn thấy lá rụng ngoài thềm
Em trách hờn anh muộn màng chậm trễ
Nhưng chắc gì gặp nhau thời còn trai trẻ
Em sẽ muốn ngã vào lòng một gã trẻ con
Đàn ông tuyệt vời nhất là khi gót giày cũ mòn
Em nói, em la, em trách, em giận bất cứ gì cũng đủ bình tâm đứng lại
Ghé môi hát em nghe cho đời bớt bão giông ngang trái
Anh là cổ thụ có tán đủ che đời em rợp mát tận cùng
Xin lỗi người anh thương!
Nếu lỡ đâu em thấy mình thiệt thòi khi anh quá từng trải
Hãy tin chinh phạt đủ nhiều vẫn một mực khờ dại
Một mực hôn em bằng tha thiết thuở ban đầu
Xin lỗi người anh thương
Nếu lỡ thời gian qua mau…

Yên tâm! Biển và em đều tỉnh hơn anh

Ai dám bảo biển đang đợi thuyền
Em chửi chết á
Biển đang ôm em để đợi mỗi chiêm bao về…
Ai dám bảo biển đê mê
Em còn đê mê gấp ngàn lần biển
Chiều nay nghe rúc rích đôi hải âu nhiều chuyện
Bảo biển dịu dàng vì được sờ nắn eo em
Ai dám bảo biển êm êm
Chẳng qua là sóng làm biếng nên ko thèm dạt
Chẳng qua là em ko buồn nghe biển hát
Nên biển chỉ dám thầm thì như gái mới mất trinh
Ai dám bảo biển ngầu đỏ lúc bình minh
Em cấm đấy! Biển mà dám.. em thách mặt trời thức dậy nữa
Cứ xanh lè xanh lét, hay đổ sóng trắng bạch như sữa
Đừng bao giờ dám to toe…
Ai dám bảo em đang yêu! Nói nghe
Em chỉ đang miên du vẽ tóc mình lên cát
Em chỉ đang khờ ngu vẽ đời mình lên dào dạt
Em chỉ đang… nhớ da diết anh thôi
Ai dám bảo biển ngăn không cho thuyền trôi?
Biển như em… yêu nhưng rộng lòng nhường anh đi về nơi có mặt trời tươi sáng
Ngày mai biển đói lòng, đôi hải âu bay như mê sảng
Ngày mai em dạng háng chờ… một sự trớ trêu đau
Ai dám bảo sóng nát nhàu
Chỉ còn mỗi thuyền nô nức lòng dang rộng cánh
Em đánh
Nát cái đứa con gái ngược đời đang tồn tại trong em
Ai dám bảo em yêu anh… nói xem
Em sẽ mách đôi hải âu để chúng xé xác con thuyền kia vào một ngày biển lặng
Biển chết trắng
Em không chết trắng
Vì em còn tỉnh táo lòng để chửi rủa nhân gian

Yêu vợ

Quà 8/3 cho các chị vợ
Em yêu!
Đừng buồn nếu thấy anh hết lãng mạn mất rồi
Bao tháng năm bon chen với đời còn đâu hào hoa thời trai trẻ
Có bao nhiêu nhẹ nhàng, ngọt ngon đều dành cho mẹ
Thêm bao nhiêu ga lăng anh thiết đãi những cô gái lỡ bước qua đời
Trở về bên em còn mỗi cục cằn, thô lỗ, mệt mỏi nữa thôi
Vậy mà vì tình nghĩa vợ chồng em lau khô nước mắt học bao dung tha thứ
Xin lỗi vì bản tính đàn ông dã man thú dữ
Gầm rú thế thôi… trong dạ vốn dĩ yếu mềm
Chiều nay nhìn vết chân chim cuối mắt em
Anh thấy mình trăm lần mang tội
…Vậy mà khi em lo lắng anh buồn vì sao, lại ồn ào nói dối
Hục hặc các con hư anh đổ tội cho công việc không thành
Thương em như bầu thương bí xanh
Mới quấn chung giàn đấy thôi mở mắt ra đã thấy già nua sụp đổ
Nhìn lại tháng năm qua em chẳng được gì ngoài danh xưng làm vợ
Gia tài là anh và con với trăm cay đắng giấu trong lòng
…Đừng vặn hỏi anh thương em không?
Anh sợ phút yếu lòng đàn ông cũng khó kiềm nước mắt
Anh không thể khóc
Sợ em tan vỡ tủi phận mất… thì!
Em yêu
Chinh phạt đủ rồi xin về dựa lên tóc em nhu mì
Cười với em nụ cười hằn thời gian bạc ác
Hôn lên ngực bằng đôi môi vài ba lần lầm lạc
Anh mới thấy anh sai quá nhiều
Về nắm lấy bàn tay chai chậm trễ nói lời yêu
Xin lỗi đã vô tâm không biết vợ mình cũng cần nâng niu chiều chuộng
Dang tay cho em gối đầu ngủ một đêm tròn giấc sung sướng
Bao năm làm vợ làm mẹ… em thức trắng thế đủ rồi
Từ nay anh xin từ bỏ hư danh về thương em thôi
Chúng mình cùng xanh ngắt thêm một lần rồi gục xuống như bầu như bí
Ôm em nằm nghỉ
Đời từ bi tha thứ cho anh hay không em quyết định cả mà
Những lỗi lầm độc ác đã qua
Giờ về hiền lành yêu em như hồi trẻ
Nếp chân chim làm em đẹp lên đấy nhé
Nên em cứ cười nhiều khi ở bên anh!

Tình si

Xin lỗi vì chẳng thể yêu cách khác được nữa rồi
Không còn tân xuân để mang đến em tình yêu son trẻ
…ngày gặp nhau ta đã là thằng đàn ông đến trễ
Với chính hạnh phúc đời mình
Chinh phạt đủ đầy nhục nhã hoa vinh
Gia tài là mớ kí ức bình yên đổ vỡ
Mỗi bận trở trời vẫn quằn lên nhớ
Những mặt người trong cơn chiêm bao lạ lẫm vô cùng
Đoạ đày bao người để gặp em thèm khát được bao dung
Tình yêu đàn ông mặn mòi như biển
Có đớn đau đầu nguồn phù sa và thêm cánh buồm no nê nghênh chiến
Biển nơi ta lặng lẽ bão bùng
Biển nơi ta điệp điệp trùng trùng
Muốn duy nhất yêu em mà sợ mình mang tội đoạ đày thêm lần nữa
Muốn yêu em mà hãi sợ
Buồm ta đa mang rách nát một đời
Phù sa nhạt màu theo chát mặn biển khơi
Không vỗ về lòng em mát dịu
Nên ta già nua ngượng nghịu… thương em!
Có đớn đau nào hơn khi chạm vào xác thân môi đã hết mềm
Ta cằn khô ước ao đời trẻ lại
Thương làm sao cho phải
Thương làm sao cho cam!
Ta cuồng si bằng thứ tình yêu nhọc nhằn
Vuốt mái tóc bạc màu rồi quay quắt nhớ
Xếp nếp chân chim thương chút xuyến xao em có
…thừa thãi một đời người ta trút đổ lên em
Nhặt từng đợt run môi mà huyễn hoặc mình hạnh phúc
Ôi ta thất đức… thật rồi!
Xin lỗi bao lần mới đủ giết chết nổi ta trời ơi
Tình yêu người đàn ông ích kỷ nhỏ nhen đớn hèn trơ trẽn
Ta như đứa cuồng say nuốt ly đầu tiên ngào nghẹn
Nào biết đâu đứa cuồng say chẳng biết nghẹn bao giờ
Thứ tình yêu ta mang cho em không phải là thơ
Không phải phút cầm tay bồi hồi như lần đầu, lần thứ hai… rất nhiều lần ta cầm tay con gái
Không phải siết eo siết lưng mà ái ngại
Không kiêu hãnh sướng vui như thuở xưa rồi
Thứ tình yêu trải qua phai phôi
Khó trôi vào em nhỉ?
Vậy mà em đã đạp bằng lý trí
Đem thanh tân ra pha ngọt điệp trùng
Đem ngây thơ ra nhớ nhớ thương thương
Đem đời con gái đổi chác buồn đau già nua khốn khổ
…em không sợ lỗ hả ngoan ơi?

Tình phai mất rồi

Có khác gì anh… em cũng tan vỡ thế mà
Con đường thường ngày vẫn đi giờ hun hút gió
Ngang qua ngã tư quen mà tưởng cả đời mình mắc nợ
Với đèn đỏ đèn xanh với gốc cổ thụ già
Biết rẽ về đâu khi tháng năm đã qua
Thèm lấy lại mà hai tay chẳng thể nào bắt kịp
Chẳng lẽ chỉ vì một người mà mình không bước tiếp
Nhưng chẳng lẽ không vì gì mà em lại cố quên anh
Biết đi về đâu khi mọi ngả chẳng yên bình
Phố kia là hôm chúng mình giận hờn lần thứ nhất
Ngõ này là ngày mọi đớn đau thành thật
Thành phố vừa qua là lầm lỡ nói… thôi đừng
Chuyện kết thúc rồi nhắc làm gì thanh xuân
Mọi thứ xảy đến trên đời đều là định mệnh
Con đường em bước hôm nay đèn đường lấp lánh
Tóc ngang vai phủ bụi cuộc đời
Biết anh buồn nhiều mà chẳng thể xoa dịu nỗi đau anh ơi
Bởi ai lại mang giông bão che chắn giùm ngọn đèn leo lét
Có khác gì anh… em cũng mỏi mệt
Vô cùng
Thôi mình cùng về nằm cạnh nhau học lại cách thương
Đi lại con đường giận hờn lần thứ nhất
Em lại hôn lên môi dỗi hờn bắt anh hát
Bài hát về thành phố mình qua… chẳng lầm lỡ… thôi đừng!

Nồng Nàn Phố là nữ thi sĩ trẻ tuổi được yêu thích nhất hiện nay. Những trang thơ của chị luôn được bạn đọc săn đón mạnh mẽ bởi những chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời và tình yêu đầy táo bạo của chị.