Thơ hay

+ 499 Bài Thơ Buồn Gửi Con Trai Tâm Trạng Nhất

822

Những Bài Thơ Buồn Gửi Con Trai Tâm Trạng Nhất với bao cảm xúc trăn trở, càng đọc càng cảm thấy nặng lòng. Chỉ những ai đã làm bố, làm mẹ thì mới có thể hiểu hết được những cảm xúc này. Những câu thơ gửi con trai ngắn gọn nhưng chứa đựng bao tâm tình, chỉ mong con mình luôn an yên và hạnh phúc. Cùng gửi tới con của mình những bài thơ hay này nhé.

+ 499 Bài Thơ Buồn Gửi Con Trai Tâm Trạng Nhất 1
Bài Thơ Buồn Gửi Con Trai Tâm Trạng Nhất

DẶN CON

Chẳng ai muốn làm hành khất
Tội trời đày ở nhân gian
Con không được cười giễu họ
Dù họ hôi hám úa tàn.

Nhà mình sát đường, họ đến
Có cho thì có là bao
Con không bao giờ được hỏi
Quê hương họ ở nơi nào.

Con chó nhà mình rất hư
Cứ thấy ăn mày là cắn
Con phải răn dạy nó đi
Nếu không thì con đem bán.

Mình tạm gọi là no ấm
Ai biết cơ trời vần xoay
Lòng tốt gửi vào thiên hạ
Biết đâu nuôi bố sau này…

Viết cho con

Đêm cuối cùng được ở bên con
Mẹ thao thức lắng nghe từng nhịp thở
nhịp thở bình yên
môi con hé mở
con thấy gì mà cười trong giấc mơ!
bồi hồi mẹ viết bài thơ
Bao thương nhớ dành cho con tất cả

mai mẹ lên đường
nhiều gian lao vất vả
suốt chặng đường dài mẹ sẽ nhớ về con
cái miệng hay cười
cái dáng lon ton
cái đầu “bẹp cá trê” vì ít khi được bế!

Mai khôn lớn con nghĩ gì về mẹ
con nghĩ gì về một chặng đường qua
con nghĩ gì về đất nước chúng ta
nỗi đau đớn xuyên rất nhiều thế hệ?
không muốn lớn lên con phải làm nô lệ
nên bây giờ mẹ ra đi

Tuổi bé thơ con chưa biết gì
Riêng mẹ biết con rất cần có mẹ
biết con thiệt thòi hơn nhiều đứa trẻ
bởi thiếu bàn tay mẹ lo chăm

nhưng lòng con sẽ sáng mặt trăng rằm
khi lịch sử sang trang con vẫn nhìn thấy mẹ
khi Tổ quốc gọi tên từng thế hệ
trong vinh quang con không phải cúi đầu

ai biết mang niềm kiêu hãnh xa sâu
sẽ biết sống làm người xứng đáng
trong hồn mẹ, con sẽ là ngọc sáng
là gương trong bầu bạn cho đời
là lửa ấm, hương nồng lòng mẹ, con ơi!

gà gáy tan canh
nắng hửng chân trời
con ở lại với ông bà, con nhé.
xin cơn bấc thổi về, thổi nhẹ
xin trưa nồng cái nắng bớt oi
xin bình yên từng giấc ngủ trong nôi
ôi tiếng chim chuyền
ôi làn hương nội
ôi chiếc lá trong vườn và cánh bướm trong sân…
những bạn nhỏ của con tôi ở lại…

Hà Nội – Trường Sơn, 1973

Nguồn: Tạp chí Văn nghệ Giải phóng, 1974

Nếu mẹ là…

– Nếu mẹ bỗng hoá thành vầng trăng
Thì con xin được làm dòng suối mát
Suối chan hoà trong ánh trăng bát ngát
Con ngoan hiền trong tình mẹ bao la
Nếu mẹ bỗng là một vầng dương
Con xin làm một loài cây cỏ
Cây không thể thiếu mặt trời đỏ
Cũng như con chẳng thể thiếu người
Nếu mẹ bỗng tan thành cơn gió
Con sẽ là đồng ruộng xanh tươi
Gió mơn man ngọn lúa vui cười
Hai mẹ con ta cùng ca hát
Nếu mẹ bỗng…
Thôi mẹ ơi mẹ đừng là gì nữa
Con muốn mẹ chỉ là mẹ thôi
Mẹ của con có một trên đời

Mẹ của con

– Khi con chưa gọi sõi tiếng cha
Con đã chỉ còn có mẹ
Cha ra đi khi con còn quá bé
Trong trí nhớ con chỉ có bóng mẹ gầy.
Hai mươi năm rồi mẹ ơi từ ngày ấy
Mẹ bên con sớm tối nhọc nhằn.
Lo cho con từ miếng ăn giấc ngủ
Mẹ hiểu con hơn cả bản thân con.
Hai mươi năm qua mẹ ơi con vẫn nhớ
Những đêm con sốt cao mẹ thức trông con
Mẹ nắm chặt tay con mỗi lúc cựa mình
Con nào có thể quên được bàn tay mẹ.
Con lớn lên trong tình thương của mẹ
Mẹ là mẹ, là cha, là người bạn của con.
Hai mươi năm mẹ đã cùng con
Dõi theo con từng nhịp chân con bước.
Con giờ đây đã lớn khôn hơn trước
Nhưng vẫn là con bé bỏng thưở nào
Bàn tay mẹ vẫn ấm áp làm sao?
Vẫn là bàn tay con luôn ghi nhớ.
Con vẫn biết và con luôn nhớ
Con vẫn còn chưa nói một điều
Là câu nói con đã nâng niu
Dù giản đơn chỉ là: “Con yêu mẹ”…

Thơ tặng mẹ

– Người ta có mẹ có cha
Con thì chỉ còn có mẹ
Bao năm qua dáng mẹ lặng lẽ
Sớm tối nhọc nhằn vất vả vì con
Bao yêu thương mẹ dành hết cho con
Và dành lấy những phần cay đắng nhất
Ngày giáp Tết ngoài trời mưa lất phất
Người với người rộn rã lễ tình nhân
Mẹ của con vẫn lặng lẽ âm thầm
Đón sinh nhật như bao ngày bình dị
Mẹ hạnh phúc, giọt nước mắt trên mi
Khi mẹ biết con ko quên sinh nhật mẹ
Con ngượng ngùng với lọ hoa cắm vụng
Mẹ nâng niu, mẹ đặt giữa nhà
Và bất kỳ ai hỏi đến lọ hoa
Mẹ hãnh diện khoe con trai đã tặng
Ôi bao năm với đôi vai chất nặng
Một ngày vui làm mẹ trẻ hơn
Và khi con ngày một lớn khôn
Con cũng bớt nhiều phần ích kỷ
Nhìn dáng mẹ, lòng con thầm nghĩ
Ước mong sao mẹ cứ mãi tươi cười
Không tất bật, ko vội vã lo toan
Mẹ hạnh phúc thì con vui biết mấy
Con yêu sao dáng mẹ con gầy
Con tự hào vì con là con mẹ
Con mong ước trở về ngày thơ bé
Được ngủ ngon trong tiếng mẹ ru
Ở ngoài kia trong tiếng gió vi vu
Con chợt nghe thấy lời ru của mẹ
Lại đưa con về những ngày thơ bé
Con cảm ơn mẹ đã là mẹ của con

Bài thơ về mẹ

– Xa mẹ con thành bé bỏng
Giờ này mẹ ngủ ngon chưa?
Hà thành gió mùa đông bắc
Con ngồi đếm khắc giao mùa
Con đi chắc nhà vắng lắm
Bản nhạc con thích, ai nghe?
Chiếc xe con thường đi học
Chắc bụi đã bám còn gì
Tóc con đã dài rồi đấy
Vắng con mẹ gỡ tóc mình
Niềm vui xẹt qua tờ giấy
Nỗi buồn đứng lại, lặng thinh
Thơ con tặng cho người khác
Viết về mẹ chẳng là bao
Phố sâu gió mùa đông bắc
Trong con bóng mẹ ngọt ngào.

Mẹ

– Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ, không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh, mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Truyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh:
Nào là hoa bưởi, hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa…
Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắt chiu tự những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em

Mẹ của anh

– U nằm dưới cỏ mười năm
Chợ quê quen tiếng, giường nằm bén hơi
Lạ chưa, mợ đã đấy rồi!
Bàn tay đũa cả đầu nồi xới cơm
Mợ gầy tong ruột cọng rơm
Sót từ vụ gặt đồng thơm nhặt về
Áo nâu, tóc vấn, nón mê
Bước qua ngưỡng cửa chẳng hề trầu cau
U đi để lại vườn dâu
Chuồng xiêu lợn đói, ao sâu kín bèo
Một con thơ dại gieo neo
Ba gian mái rạ thiếu kèo, mợ ơi!
Mợ về làm bạn thầy tôi
Tiếng gà trở dậy lúc trời canh ba
Gánh hàng mợ bán chợ xa
Thương con đứng ngóng bánh đa ngõ chiều
Những đêm trăng sáng, gió hiu
Mợ đưa cánh võng ngâm Kiều ru tôi
Ấp iu giọt máu mồ côi
Tưởng chừng u hát trong lời mợ ru
Mợ giờ cũng hoá mùa thu
Nghe heo may thổi lòng như trút vàng
Đêm qua tôi gọi đò sang
Mợ ngồi khâu nắng bên hàng cột thưa…

+ 499 Bài Thơ Buồn Gửi Con Trai Tâm Trạng Nhất 2
Bài Thơ Buồn Gửi Con Trai Tâm Trạng Nhất

Mẹ kế

– Vất vả từ thuở còn son
Nay ngày của Mẹ mà con chưa về
Đường dài con vẫn mải mê
Ân tình, nhân nghĩa, lời thề nặng vai.
Tóc huyền nay đượm sương mai
Nỗi lòng Mẹ cũng nguôi ngoai, dịu dần
Con ghi ơn Mẹ ngàn lần
Con tạc nghĩa Mẹ muôn phần kính yêu.
Mẹ cho con thật là nhiều
Hoa thơm, trái ngọt, lẽ điều phải hay
Suốt cuộc đời Mẹ dang tay
Đón đàn con nhỏ đêm ngày chờ mong.
Vẫn là dòng giống Lạc Long
Mẹ Âu Cơ mãi là vòng tay êm
Canh khuya bóng Mẹ bên thềm
Lời ru, câu ví con thêm lớn dần
Trưởng thành – con vẫn rất cần
Mẹ bên con mãi – là xuân cho đời
Ngày của Mẹ – con dâng lời
Công ơn của Mẹ trọn đời con ghi.

Ngắm con

“Mẹ thương con có hay chăng
Từ khi thai nghén trong lòng” con ơi
Lời ru từ thuở trong nôi
Lớn lên con sẽ hiểu lời mẹ ru
Dịu dàng tay mẹ đung đưa
Cho con yêu giấc ngủ trưa yên bình
Chúm cha chúm chím môi xinh
Nụ hồng hé nở trên nhành hoa tươi
Trong mơ khe khẽ con cười
Là trời trong vắt giữa đời bão giông
Yêu sao đôi má con hồng
Thơm dòng sữa mẹ trắng trong mỗi ngày
Đời người hạnh phúc là đây
Ngắm con bé bỏng đang say giấc nồng

THÁNG SÁU

Tháng Sáu về gõ cửa
Từ hương sen bên nhà
Thơm bàn tay con gái
Thả mùa hè bay xa.
Mênh mang chiều hạ đỏ
Thắp lửa trên vòm cây
Cánh diều bay theo gió
Tung tăng bên làn mây.
Con lắng nghe tháng Sáu
Từ mưa rào ngoài sân
Long lanh từng giọt vỡ
Lá cựa mình bâng khuâng…
Con lắng nghe tháng Sáu
Có gió lùa lao xao
Ong bay đi tìm mật
Bụi tre xanh rì rào.
Tháng Sáu từ tay mẹ
Là hạt cây đâm chồi
Tiếng đời vang rất nhẹ
Hương hè tan trên môi…

LỜI CHA DẶN CON TRAI

Tác giả: Sở Lưu Hương

Sinh ra làm kiếp đàn bà
Sống trong sung sướng cũng là khổ hơn
Mệt lắm những lúc sinh con
Mang thai chín tháng lại còn nọ kia
Công việc tình cảm phân chia
Nhiều khi ấm ức đầm đìa lệ rơi
Phụ nữ khổ lắm con ơi
Thế nên con phải nghe lời của cha
Yêu đương thì phải thật thà
Cưới về cũng phải mặn mà chăm nom
Đừng gây ra chuyện dỗi hờn
Đi chơi bỏ vợ cô đơn một mình
Đàn ông trụ cột gia đình
Phải yêu thương lấy vợ mình bít chưa
Đừng có sớm nắng chiều mưa
Chán cơm thèm phở dây dưa gái ngoài
Lời này bố dặn con trai
Gia đình bền vững tương lai mới bền
Tình cũ thôi hãy lãng quên
Gây gổ đừng nhắc đôi bên sẽ buồn
Cuộc sống nhiều lắm trải bươn
Tuổi con còn trẻ phải bươn trải nhiều
Cha dặn nhớ lấy con yêu
Đàn ông thì phải nuông chiều người ta
Sau này con cũng làm cha
Đừng để phụ nữ người ta phải buồn.

Gửi con trai

Viết cho con và mình thầm đọc
Cuộc đời lo toan âm thầm chắt lọc
Hoa giấu mình, hương chỉ ngát trong đêm.

Khi buồn, thơ cũng buồn theo
Man mác hai đầu thương nhớ
Lại chợt nghĩ: con cũng buồn xa xứ
Hình ảnh quê hương canh cánh bên mình.

Cuộc kiếm tìm không bao giờ dừng lại
Tuổi trẻ phải chăng mắc nợ những chân trời
Mong con chân cứng đá mềm
Từng bước con đi có lòng mẹ nguyện cầu…

Nguồn: Xuân Quỳ thơ tuyển, NXB Văn học, 2011

Gửi con – 4 mùa yêu thương

Mẹ không dắt tay con qua hết những mùa xuân
Trên con đường trải đầy hoa và gió
Mẹ chỉ cùng con vượt qua ngàn gian khó
Mà con là người thuyền trưởng xông pha.

Mẹ không thể nắm tay con đi đến mọi phương xa
Nơi mùa hạ chói chang miền cát trắng
Mẹ chỉ cùng con đi tìm ánh nắng
Gom giọt vàng rọi sáng khoảng trời thương.

Mẹ sẽ cùng con đón mùa thu quê hương
Bước qua cánh đồng thênh thang buồn vắng
Mẹ không tặng con mùa thu đầy nắng
Nhưng sẽ trồng dải cúc vàng bên những khoảng không.

Mẹ không khoác cho con chiếc áo lạnh đầu đông
Làm ấm lòng con đêm đông về lạnh ngắt
Nhưng mẹ sẽ dệt từng vần thơ trong vắt
Sưởi ấm tâm hồn con mỗi lúc đơn côi.

Con gái đi lấy chồng

Con gái của mẹ, ngày mai đi lấy chồng
Ngày mẹ trông mong cuối cùng rồi cũng đến
Chẳng hiểu tại sao mẹ thấy lòng nghèn nghẹn
Chắc tại xa con nên mẹ có chút buồn.
Con gái của mẹ, bây giờ đã lớn khôn
Mẹ chỉ muốn một điều giản đơn là nhìn con hạnh phúc
Con hãy mỉm cười vui lên và đừng khóc
Dù cho xa mẹ sẽ có lúc con yếu lòng.
Con gái của mẹ, nhớ mẹ dặn phải không?
Những chuyện vợ chồng mẹ trải rồi mẹ biết
Sẽ có nhiều khi con thấy mình mỏi mệt
Hãy nói mẹ nghe rồi sẽ hết buồn phiền.
Con gái của mẹ chắc chắn là một nàng dâu hiền
Việc đối nhân xử thế mẹ tin con làm tốt
Sẽ ổn cả thôi con, giống như mẹ ngày trước
Yên tâm đi nhé vì mẹ vẫn dõi bước theo con.
Con gái của mẹ, ngày nào gót chân vẫn còn son
Mà giờ đã lớn khôn và cũng sắp làm mẹ
Dù có chuyện gì hãy vững lòng con nhé
Vì mẹ vẫn chở che cho con đến hết đời!

Hằng Hoài Nguyên

THƠ MẸ DẶN CON TRƯỚC KHI VỀ NHÀ CHỒNG

Tác giả: Quang Tuấn

Hôm nay con bước theo chồng
Dù cay khóe mắt nhưng lòng mẹ vui
Con đi về chốn nhà người
Không còn thoải mái như nơi nhà mình
Nào là gánh nặng mưu sinh
Nào là chăm sóc gia đình chồng con
Tuổi xuân thì cũng héo mòn
Lại còn phụng dưỡng chăm nom nhà chồng
Con à phải nhớ nghe không
Phải luôn yêu quý nhà chồng đó nha
Mẹ chồng cũng giống mẹ ta
Anh em chồng cũng chính là người thân
Lỡ mai cuộc sống gian truân
Vợ chồng càng phải đồng lòng vượt qua
Đôi lúc giận hờn con à
Cũng đừng cáu gắt nói ra nặng lời
Tam tòng tứ đức con ơi
Nữ công gia chánh muôn đời chồng yêu.

MẤY LỜI DẠY CON

Tác giả: Cảnh Phong

Thời gian còn mấy nữa đâu
Nhà trai họ đến rước dâu con rồi
Giờ đang vắng khách vào ngồi
Dạy con gái mẹ mấy lời tâm can
Ở nhà có mẹ bảo ban
Bao nhiêu việc nặng cũng làm phần con
Chăm từ giấc ngủ miếng ngon
Dép dày quần áo thỏi son hàng ngày
Nữ trang điện thoại cầm tay
Học hành lo lắng đủ đầy con ơi
Mẹ đang lòng dạ rối bời
Con yêu, có lớn mà người chưa khôn
Từ nay sang ở nhà bên
Con luôn khôn khéo mới êm cửa nhà
Ngoài chồng còn có mẹ cha
Có em có chị có bà cùng ông
Với em con phải cảm thông
Dù mình có đúng cũng không sỗ sàng
Lựa lời khuyên bảo nhẹ nhàng
Để em vừa quý lại càng nể hơn
Với anh chị cũng khéo khôn
Hỏi chào nhã nhặn , phép khuôn nhẹ nhàng
Chị hay xoi mói ngó ngàng
Xem em dâu có biết đàng đối nhân
Mẹ cha con phải hay gần
Luôn luôn hiếu thảo ân cần hỏi han
Việc chung cùng mẹ cha bàn
Không nên tự ý nói làm vô duyên
Ông bà con cũng thường xuyên
Đồng quà tấm bánh động viên tuổi già
Những khi công tác đi xa
Điện về thăm hỏi cả nhà khoẻ vui
Phải luôn qua lại tới lui
Họ hàng nội ngoại, những người bà con
Láng giềng hàng xóm cũng nên
Giao lưu gặp gỡ vui buồn sẻ chia
Yêu chồng sống hết mình đi
Rồi con sẽ nhận hững gì đã trao
Cuối cùng chẳng biết nói sao
Cây trâm mẹ tặng cài vào con ơi
Cái này không phải để chơi
Vừa là cài tóc cũng thời phòng khi
Thôi nào con hãy nín đi
Lấy chồng hạnh phúc có chi mà sầu
Đây là báu vật từ lâu
Của bà ngoại tặng từ đầu con a
Con về ở với người ta
Nhớ lời mẹ dặn mới là khôn ngoan.

QUAY TRỞ VỀ – Thơ: Tùng Trần

Quay trở về với thế giới riêng tôi
Chẳng bận tâm vì một người nào cả
Cũng đủ rồi những đớn đau buồn bã
Tôi muốn mình phải sống khác hôm qua

Quay trở về dẫu có chút xót xa
Nhưng ở lại chỉ làm ta kiệt quệ
Mệt mỏi rồi chữ nhân tình thái thế
Bởi dại khờ nên lệ mới tuôn rơi

Quay trở về cho dạ được thảnh thơi
Tuy nụ cười trên khoé môi chẳng nở
Nhưng dịu êm trong từng làn hơi thở
Giấc ngủ tròn không trăn trở lo âu

Quay trở về nơi cái thuở ban đầu
Để tìm lại sắc màu tia hi vọng
Dù quạnh hiu chỉ một mình một bóng
Vẫn hơn là phải sống hết cho ai.

+ 499 Bài Thơ Buồn Gửi Con Trai Tâm Trạng Nhất 3
Bài Thơ Buồn Gửi Con Trai Tâm Trạng Nhất

BIẾT TÌM ĐÂU GIỮA DÒNG ĐỜI – Thơ: Tùng Trần

Biết tìm đâu giữa dòng đời xô đẩy
Một chân tình sống hết thẩy yêu thương
Chẳng đêu ngoa bằng lời nói ngọt đường
Trọng nghĩa tình xem thường điều gian dối

Biết tìm đâu giữa dòng đời chật chội
Chốn yên bình cho vơi nỗi ưu tư
Xã hội này vốn dĩ rất thực hư
Nên chẳng thể hiểu lòng người thật giả

Biết tìm đâu giữa dòng đời hối hả
Khi chữ tiền hơn cả chữ nhân tâm
Con người ta vì thế mới âm thầm
Bởi lạc đường gây lỗi lầm hối tiếc

Biết tìm đâu giữa dòng đời cay nghiệt
Chút nụ cười thắm thiết ở bờ môi
Một cuộc đời bình lặng chỉ vậy thôi
Và giọt mưa chẳng rơi ngày nắng hạ

Biết tìm đâu giữa dòng đời trăm ngã
Có một người xa lạ bổng thành quen
Sống thẳng ngay chẳng phân biệt sang hèn
Đến bên đời trong một lần len lỏi

Biết tình đâu hay chỉ là mong mỏi
Nên cuộc đời vẫn cứ bước đơn côi.

NHỚ LÀM CHI – Thơ: Tùng Trần

Nhớ làm chi một kí ức nhạt nhoà
Để tâm hồn mãi tỉ tê rò rỉ
Khi người ta mang tấm lòng ít kỉ
Sống lọc lừa chỉ biết nghĩ bản thân

Nhớ làm chi năm tháng đã xa dần
Hãy buông tay đừng để mình suy sụp
Trời mênh mông dòng người thì tấp nập
Dằn dặt hoài sẽ đau lắm con tim

Nhớ làm chi sao không thử chôn dìm
Những đắng cay cùng nỗi niềm sâu thẳm
Đừng bao giờ để bờ vai ướt đẫm
Vì những điều giờ đã quá xa xăm

Nhớ làm chi đời vốn dĩ thăng trầm
Xem nỗi buồn là lỗi lầm quá khứ
Thứ chẳng đáng đâu cần nên cất giữ
Mãi trong lòng như sóng dữ trào dâng.

VẮNG EM RỒI – Thơ: Tùng Trần

Vắng em rồi buớc chân đời nghiêng ngã
Gió đêm về buốt giá mảnh hồn đau
Đến bao giờ mình được gặp lại nhau
Nỗi niềm kia chắc em nào hay biết

Vắng em rồi nỗi buồn thêm da diết
Đếm từng ngày anh mãi miết đợi mong
Dạ héo hon mắt lệ chảy xuôi dòng
Sao chẳng về để tao phùng em hỡi

Vắng em rồi chẳng còn ai giận dỗi
Để anh buồn nói xin lỗi bỏ qua
Giờ phương trời nơi xứ lạ người xa
Em còn nhớ những ngày ta chung bóng

Vắng em rồi biết tìm đâu lẽ sống
Dẫu đất trời còn rộng lớn mênh mông
Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy trống không
Bởi với anh..em là niềm hi vọng

Vắng em rồi còn gì mà mơ mộng
Có chăng là giọt lệ đọng bờ môi
Dù cuộc đời mọi thứ sẽ phai phôi
Nhưng tình anh chẳng đổi dời trọn kiếp

Vắng em rồi con đường như hoá hẹp
Cánh cửa lòng cũng khép lại từ đây.

HÃY SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI KHÔNG E THẸN – Thơ: Tùng Trần

Dẫu sống một cuộc đời không e thẹn
Chẳng biết sao ta vẫn thấy nghẹn ngào
Có đôi lần nơi lồng ngực quặn đau
Vì những điều chẳng thể nào bài giải

Tuy không khóc nhưng bờ mi cứ chảy
Khi bước đường vấp phải những trái ngang
Như giọt mưa lệ tuôn đỗ hai hàng
Nên tháng năm mãi mang niềm trắc ẩn

Chắc mỗi người trời ban riêng số phận
Vui hay buồn phải chấp nhận mà thôi
Nhưng làm sao không chua xót ngậm ngùi
Đã khiến lệ đôi lần rơi lặng lẽ

Dẫu đã từng khuyên răng mình mạnh mẽ
Mọi ưu phiền rồi cũng sẽ thành quen
Đừng bao giờ để dạ chữ hờn ghen
Hãy sống một cuộc đời không e thẹn.

BỚT YÊU THƯƠNG – Thơ: Tùng Trần

Bớt yêu thương cho lòng không bở ngỡ
Để mai này người có lỡ phụ ta
Khi đôi chân bước trên đường trắc trở
Dạ tuy buồn nhưng cũng đỡ xót xa

Bởi cuộc đời đầy bão tố phong ba
Nào ai biết vui hay là đau khổ
Nên đừng để trái tim gầy loan lỗ
Kẻo một ngày lòng tựa sóng nhấp nhô

Đừng bao giờ cho mắt lệ héo khô
Vì một chút mơ hồ trong ảo tưởng
Muốn niềm đau không dâng trào ngất ngưỡng
Nghĩ cạn cùn khi mang tặng yêu thương

Là con người ai cũng biết vấn vươn
Lòng chênh vênh giữa canh trường ủ rũ
Nhưng đâu phải ai cũng đều có đủ
Sự kiêng cường để tự nhủ bản thân

Bớt thương người cho dạ chẳng bâng khuâng.

MUỐN TRỞ VỀ – Thơ: Tùng Trần

Muốn trở về những ngày tháng ngây thơ
Lòng thản nhiên hững hờ quên mọi thứ
Quên niềm đau dâng tràn như sóng dữ
Quên cuộc đời cùng hai chữ bạc đen

Mệt mỏi rồi với cái cảnh bon chen
Người thân quen bổng hoá thành xa lạ
Khiến tâm hồn thấy sao buồn bã quá
Muốn trở về thời thơ ấu đã qua

Chẳng giận hờn hay nếm trải xót xa
Cứ mĩm cười mà không hề suy nghĩ
Nào biết chi đến hai từ khổ lụy
Từng giọt sầu ủy mị chẳng lăn rơi

Muốn trở về cái nơi chốn xa xôi
Dẫu bước chân đơn côi mình lê bước
Nhưng làm sao kéo thời gian quay ngược
Cho tâm hồn vơi bớt nỗi chơ vơ.

MỘT MÌNH – Thơ: Tùng Trần

Bỏ mọi thứ bề bộn của hôm qua
Cả đắng cay và xót xa hờn tủi
Nhưng cũng chẳng cần sống chi quá vội
Chuyện trên đời cứ để tự nhiên thôi

Dù một mình đôi chân bước lẻ loi
Vẫn còn hơn giữa dòng người chậc chội
Rồi ghét ganh chỉ vì câu danh lợi
Mỗi canh trường không khắc khoải miên man

Cuộc đời này đầy rẫy những trái ngang
Chữ dối gian cũng chẳng hề kém cạnh
Nên đôi khi nơi tâm hồn hoang lạnh
Bởi phủ đầy nhiều lắm cảnh bon chen

Sống một mình rồi cũng sẽ thành quen
Vì còn có được cái quyền chọn lựa
Khoé mi gầy cũng không còn đọng ứa
Khi một mình bước giữa vạn người đông.

LỜI CHA DẶN CON TRAI

Tác giả: Sở Lưu Hương

Sinh ra làm kiếp đàn bà
Sống trong sung sướng cũng là khổ hơn
Mệt lắm những lúc sinh con
Mang thai chín tháng lại còn nọ kia
Công việc tình cảm phân chia
Nhiều khi ấm ức đầm đìa lệ rơi
Phụ nữ khổ lắm con ơi
Thế nên con phải nghe lời của cha
Yêu đương thì phải thật thà
Cưới về cũng phải mặn mà chăm nom
Đừng gây ra chuyện dỗi hờn
Đi chơi bỏ vợ cô đơn một mình
Đàn ông trụ cột gia đình
Phải yêu thương lấy vợ mình bít chưa
Đừng có sớm nắng chiều mưa
Chán cơm thèm phở dây dưa gái ngoài
Lời này bố dặn con trai
Gia đình bền vững tương lai mới bền
Tình cũ thôi hãy lãng quên
Gây gổ đừng nhắc đôi bên sẽ buồn
Cuộc sống nhiều lắm trải bươn
Tuổi con còn trẻ phải bươn trải nhiều
Cha dặn nhớ lấy con yêu
Đàn ông thì phải nuông chiều người ta
Sau này con cũng làm cha
Đừng để phụ nữ người ta phải buồn.

Gửi con trai

Viết cho con và mình thầm đọc
Cuộc đời lo toan âm thầm chắt lọc
Hoa giấu mình, hương chỉ ngát trong đêm.

Khi buồn, thơ cũng buồn theo
Man mác hai đầu thương nhớ
Lại chợt nghĩ: con cũng buồn xa xứ
Hình ảnh quê hương canh cánh bên mình.

Cuộc kiếm tìm không bao giờ dừng lại
Tuổi trẻ phải chăng mắc nợ những chân trời
Mong con chân cứng đá mềm
Từng bước con đi có lòng mẹ nguyện cầu…

Thu 2000

Nguồn: Xuân Quỳ thơ tuyển, NXB Văn học, 2011

Gửi con – 4 mùa yêu thương

Mẹ không dắt tay con qua hết những mùa xuân
Trên con đường trải đầy hoa và gió
Mẹ chỉ cùng con vượt qua ngàn gian khó
Mà con là người thuyền trưởng xông pha.

Mẹ không thể nắm tay con đi đến mọi phương xa
Nơi mùa hạ chói chang miền cát trắng
Mẹ chỉ cùng con đi tìm ánh nắng
Gom giọt vàng rọi sáng khoảng trời thương.

Mẹ sẽ cùng con đón mùa thu quê hương
Bước qua cánh đồng thênh thang buồn vắng
Mẹ không tặng con mùa thu đầy nắng
Nhưng sẽ trồng dải cúc vàng bên những khoảng không.

Mẹ không khoác cho con chiếc áo lạnh đầu đông
Làm ấm lòng con đêm đông về lạnh ngắt
Nhưng mẹ sẽ dệt từng vần thơ trong vắt
Sưởi ấm tâm hồn con mỗi lúc đơn côi.

Trên đây, tapchivannghe.com đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn những Bài Thơ Buồn Gửi Con Trai Tâm Trạng Nhất. Những bài thơ gửi con là lời dặn dò, nỉ non chỉ mong con hiểu, con sống tốt trong cuộc đời này. Hãy yêu bố mẹ mình thật nhiều các bạn nhé!

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.