Thơ hay

+ 500 Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư

658

Ban ngày chúng ta luôn mải mê chạy theo cuộc sống bon chen nhưng khi đêm về một mình một góc chúng ta lại trở nên thật buồn bã và mệt mỏi. Những Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư  sẽ cho ta nhận thấy những cảm xúc thật chân thực khiến cho nhiều bạn đọc nhận thấy chính mình trong những bài thơ này. Nếu các bạn quan tâm thì hãy cùng chúng tôi theo dõi nhé!

+ 500 Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư 2
Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư

TÂM SỰ CÙNG ANH – Thơ: Vũ Thắm

Hãy sống thật với lòng mình anh ạ
Để mai này còn đối mặt với nhau
Nếu hết yêu anh cứ nói một câu
Đừng im lặng dày vò nhau như thế…!Đã nhiều lần em đau không hề nhẹ
Nhói con tim tan nát cả tâm hồn
Tình chúng mình anh như đã vùi chôn
Tìm niềm vui bên những người giả dốiHọ yêu anh sao bằng em anh hỡi
Những mặn nồng anh đã vội quên
Mê của lạ hờ hững thứ ở bên
Yêu thương đang dần chìm anh có biết…Cứ sai lầm rồi quay về tha thiết
Em nghĩ mình đã cạn hết bao dung
Vì con thơ nên đang vẫn ngập ngừng
Trăn trở nhiều trong những từng suy nghĩ

Trái tim lạnh bên nhau bằng lí trí
Sớm muộn gì cũng xa cách mà thôi
Anh có nghĩ đến cuộc sống chia phôi
Ngày nào đó con thiếu vắng mẹ cha

Nó làm sao sống vui vẻ ôn hòa
Như chúng bạn cùng tuổi thơ trang lứa
Ai sẽ thay em hoặc anh dạy dỗ
Và yêu thương hơn mẹ cha chúng đây

Lần sau cuối cho tất cả vơi đầy
Em mong anh trở về như lúc trước
Còn nếu như anh không thể làm được
Đừng bất ngờ…tại sao thế…nhé anh!!

EM KHÔNG THỂ – Thơ Tâm Sự: Vũ Thắm

Em không thể giữ anh cho riêng mình
Vì như thế thì thật là ích kỷ
Dù điều đó chỉ nằm trong suy nghĩ
Cũng sẽ làm day dứt trái tim anhEm không thể đan sợi nhớ mong manh
Trói hồn anh vào niềm yêu mãnh liệt
Để một ngày con tim anh mải miết
Cô đơn vì khao khát ngõ tìm raEm không thể dù yêu lắm, thiết tha
Vẫn dặn lòng để anh vui ngày mới
Em đâu thể dỗi hờn thêm dịu vợi
Sợ anh buồn, lạnh lẽo cả hồn emEm không thể trở thành người nhỏ nhen
Chỉ vì yêu giam anh trong tù ngục
Trái tim anh cũng ngập tràn cảm xúc
Em hiểu mà, cố nén chẳng buồn đâu

Có chăng là đôi phút trong đêm thâu
Không ngủ được em chơi vơi hờn trách
Những xôn xao mà tình yêu thầm mách
Vì yêu người hãy… buông lỏng vòng tay.

TÂM SỰ – Thơ: Ngọc Hân

Có phải là em đã quá vô tâm
Hay giận dỗi âm thầm im lặng mãi
Nên hai ta chẳng bao giờ gần lại
Giữ trong lòng nỗi trống trãi đơn côiGiọt lệ nào đọng lại ở bờ môi
Khi chợt hiểu tình đôi ta chỉ thế
Đã thương nhau cớ sao mà không thể
Câu ân tình, sao đành để dở dangGiờ phút này em thật sự hoang mang
Không hiểu nổi trái ngang vì đâu đến
Tình yêu ơi mong manh như ngọn nến
Hay tại mình chẳng đến được yêu thươngCố dặn lòng thôi đừng có vấn vương
Hãy mạnh mẽ dù ngàn phương cách trở
hãy vui lên dẫu rằng không duyên nợ
Khắc tim mình tình dang dở xót xa…!

GỬI ANH – Thơ: Ngọc Hân

Xin hãy hiểu cho lòng em anh nhé
Thương anh rồi nhưng sẽ chẳng yêu đâu
Tình đôi mình nào có thể dài lâu
Ta hãy chỉ thầm thương nhau thôi đấyTình yêu kia chẳng ai mà không thấy
Cách trở nhiều biết mấy nẻo quan san
Lo sợ rằng khi tình ấy dở dang
Một mình em sẽ hoang mang nhiều lắmĐừng cho nhau phút nồng nàn say đắm
Rồi tạ từ mối tình thắm đã trao
Tình yêu ơi đâu chỉ có ngọt ngào
Mà đón nhận , mà trao lời thề ước!!!

BUÔNG – Thơ Buồn: Nguyễn Minh Ngọc

Em đã gặp anh trong hoàn cảnh đó
Bởi duyên tình dang dở…rất cô đơn
Anh khẽ nói : Dựa vào vai này nhỏ
Buông bỏ đi…thôi đừng có giận hờn.Em mừng lắm…còn gì hơn thế nữa
Vì đường đời chịu quá nửa đau thương
Lệ mãi rơi, bao nỗi niềm chất chứa
Chỉ mong sao hạnh phúc giữa đời thường.Nhưng đâu được ngắm vầng dương mới mọc
Thêm một lần em phải khóc vì anh
Tình ngang trái …con tim càng mệt nhọc
Nợ không duyên nên trằn trọc năm canh.Một lần nữa em lại đành buông bỏ
Tìm cách xa…trả mối nợ ngày xưa
Để cho anh…hạnh phúc riêng nơi đó
Chẳng màng chi một chút nhỏ duyên thừa

Nhủ lòng mình : Hãy nhìn mưa mùa hạ
Bất chợt rơi…bụi tất cả cuốn đi
Và dòng đời vẫn cứ trôi hối hả
Trời lại xanh…suy nghĩ nữa làm gì…!!!

+ 500 Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư 3
Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư

ẢO MỘNG TÌNH YÊU – Thơ Buồn: Thanh Hiếu

Mang bên mình những ảo mộng phù du
Nhốt tình thật sâu ngục tù tăm tối
Giờ hờn trách con tim khờ quá vội
Để buồn đau gian dối chát mặn lòngCứ ngỡ rằng ghé bến mới dòng trong
Ta đi thẳng không phải vòng lối vắng
Mà từng bước giờ đây nghe quá nặng
Bao ngọt ngào pha mặn đắng bờ môiTim mải vui chưa hết nhịp bồi hồi
Còn cố níu vương chút tôi đọng lại
Biết không thể sao chờ hoài đợi mãi
Cái chữ tình thật hoang dại ngu ngơGiữa biển khơi tìm đâu thấy bến bờ
Thôi đành sống tựa mơ trong hiện thực
Xếp đáy dạ từng nếp dày ký ức
Cho vững vàng làm nghị lực mai sau.

BUỒN – Thơ: Phương Tâm

Mọi người hỏi sao mắt em buồn thế?
Quay mặt đi lau giọt lệ đang rơi
Rồi cố gắng em khẽ nhoẻn miệng cười
Nói dối quanh vì trong người hơi mệtChuyện đôi ta em không muốn ai biết
Dù như thế là tự giết con tim
Để nỗi đau nó ngày đêm kiếm tìm
Khiến đôi mắt đắm chìm trong cô quạnhVầng trăng tròn ai cắt chia hai mảnh
Để mùa xuân cơn gió lạnh tràn về
Hàng đêm buồn ngắm trăng vắt ngọn tre
Và ngày ngày nghe tiếng chim cuốc cuốcCon đường xưa hai chúng ta chung bước
Bờ sông xanh từng thề ước bên nhau
Nhưng người đi như nước chảy qua cầu
Để lại đây con đường màu vàng lá!

GỬI NGƯỜI XƯA – Thơ: Cẩm Thúy

Anh có biết chuỗi ngày xuân vời vợi
Vẫn đợi chờ mơ tới một tình yêu
Gió vờn mây đưa đẩy nhạt bao chiều
Nên cõi tạm em bồng phiêu dâu bể.Nơi xa thẳm người ơi sao vội thế
Cuộc đời này đâu dễ tặng cho nhau
Cố nghe anh đừng để lệ úa nhàu
Ân tình cũ rồi sau anh sẽ thỏa.Em là thế rực hồng khi nắng tỏa
Chẳng một lần gục ngã phủ buồn vương
Vẫn hiên ngang bước trọn quãng đường trường
Giờ đã có tình thương về chung ngõ.Thì thôi nhé anh nơi nào hãy tỏ
Vạn câu lời như gió thoảng chiều xuân
Gửi về xa đồng cảm đến tỷ lần
Đành rã biệt tình thân từ đây nhé.

CUỐI CON ĐƯỜNG EM VẪN ĐỨNG ĐỢI ANH ! – Thơ: Diệu Linh Hương

Em đi tìm trên Phố vắng chiều nay
Dư âm của những ngày đầu gặp gõ
Dấu yêu xưa còn in hằn rất rõ
Nhưng anh xa rồi…anh bỏ mặc em !Con đường xưa, khung cảnh cũ…thân quen
Giờ không anh…bỗng trở nên xa lạ
Góc quán đêm thiếu ly cà phê đá
Ly nâu buồn…ôm trọn cả trời thương !Em ngồi đây…gặm nhấm nỗi cô đơn
Giọt nức nở, giọt tủi hờn…rơi rớt
Sao anh đến rồi lại đi bất chợt
Những vui buồn…em chia sớt cùng ai ?Em sẽ chờ…sẽ đợi một sớm mai
Mặc Hè sang rồi Thu thay áo mới
Đông đi qua rồi mùa Xuân lại tới
Anh trở về…ta nối…nhịp cầu duyên.

Nếu một ngày…anh vô tình…lãng quên
Xin hãy đến…nơi mình từng in bóng
Dù hàng cây qua bao mùa lá rụng
Cuối con đường…em vẫn đứng…đợi anh!

NGÓNG..! – Thơ: Ngọc Hân

Anh có về hong lại những đắm say ?
Người ta nhớ anh cả ngày dài quay quắt
Nghe tiếng đàn khuya lúc khoan lúc nhặt
Thương nhớ dâng trào quặn thắt cả trời yêuGhét anh rồi, hờn giận biết bao nhiêu
Hết sáng tới trưa lại chiều buồn lẻ bóng
Sao chẳng về đây trao thêm niềm hy vọng
Ghét anh nhiều lệ đắng đọng bờ môiNỗi nhớ đong đầy, nỗi nhớ chẳng nào nguôi
Nỗi nhớ ngu ngơ…thử lười đi…dùm với…
Đừng nhớ người ta cũng đừng chờ đừng đợi
Hãy cứ ghét hờn cho vợi những niềm đauAnh có về hong lại những khát khao ?
Đợi ngóng quá lâu khiến người ta mệt đấy
Lỡ yêu thương ngủ quên không thức dậy
Hạnh phúc nhạt nhòa anh có thấy xót xa ?

Hãy mau về hong lại những thiết tha
Cùng sánh bước khi chiều tà nhạt nắng
Đừng để em với màn đêm thầm lặng
Đã hứa thế nào, sao chẳng thực hiện đi …!

LỜI CUỐI – Thơ: Cẩm Thúy

Giờ mới hiểu anh là như vậy
Vạn lần thương lại thấy rã rời
Thôi thì chia cắt đôi nơi
Không cùng chung bước chào người giả danh.Những lời hứa cho thành dĩ vãng
Nhìn cuộc đời lơ đãng mà thôi
Giờ em đã hiểu thấu rồi
Tình anh xin thả buông trôi nhạt nhoà.Em vẫn thế thơ ca dào dạt
Giữa dòng đời nhút nhát chờ mong
Người xa nếu đã thật lòng
Thuyền về chung bến cho xong cuộc tình.
+ 500 Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư 4
Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư

MÃI MÃI LÀ BAO LÂU?? – Thơ: Phương Tâm

Anh bảo rằng yêu em là mãi mãi
Giờ hỏi rằng mãi mãi là bao lâu
Em ngây thơ nghĩ bạc cả mái đầu
Để giờ đây mình đâu còn chung lốiNhiều lần em một mình trong đêm tối
Tự trách mình sao nông nổi dại khờ
Nên bây giờ hình với bóng bơ vơ
Để bấy nay viết vần thơ bỏ ngỏCó thật là những ngày bên nhau đó
Câu anh nói nó không từ tim anh
Nên coi anh như cả bầu trời xanh
Khi tỉnh mơ trái tim ngàn mảnh vỡTừng coi anh như những nhịp hơi thở
Nhưng từ giờ em sẽ phải quên thôi
Mối tình này cho năm tháng phai phôi
Thôi anh nhé mình chia đôi mãi mãi.

CHIẾC LÁ NGÀY XƯA – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Chiếc lá vàng ôm gió rớt đầy sân
Như nhắn gởi tình gần như tan vỡ
Lời hứa xưa…bây giờ mình hết nợ
Nay còn sầu vì dang dở chữ duyên.Biết làm sao tan biến hết lụy phiền
Khi chút nhớ niềm riêng đời lấy mất
Em đớn đau ôm giấc mơ không thật
Rồi giận hờn nhưng rất nhớ về nhau.Tình hết rồi anh có thấu thương đau
Hay bình thản như màu xanh của lá
Đường hẹn nay…lá vàng rơi ngập cả
Em xót xa bước nghiêng ngã bên đời.Thu chưa tàn! mà nước mắt đầy vơi
Tình vụt mất không một lời chia biệt
Em nhặt viết những vần thơ tha thiết
Nhưng lá khô! đã khuyết nửa mất rồi.

KỶ NIỆM MỘT THỜI YÊU – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thu chưa tàn, mà lòng muốn nát tan
Ai gieo nhớ chi bàng hoàng đến thế?
Kiếp hồng nhan câu thề vương dâu bể
Nên đôi mình không thể trọn đời nhau.Đời em mang bao đau đớn thương sầu
Duyên không trọn trước sau đều gãy đổ
Bao nhiêu năm đường vào yêu gian khổ
Trái ngang tình muốn đào hố chôn thân.Nửa đường đời lận đận chốn phù vân
Tình yêu đến nhiều lần nhưng cũng vỡ
Bởi chữ duyên… hửng hờ không có nợ
Gối chăn buồn dang dở để sầu thương.Tình chia hai mỗi hướng kẻ một đường
Nhưng tim nhỏ còn vấn vương chút nhớ
Đành gắng quên những dòng thơ tình lỡ
Hương phấn cùng hơi thở! một thời yêu.

TÌNH LỠ – Thơ: Phương Tâm

Và cuối cùng anh đã rời xa em
Thật nhẹ nhàng như cái ngày anh đến
Em hoang mang chạy khắp nơi tìm kiếm
Lối hẹn nào còn in dấu anh qua…Tình đôi ta theo năm tháng phôi pha
Anh và em quá xa tầm tay với
Em ngác ngơ không làm sao hiểu nổi
Mất nhau rồi đường tình đã chia đôiEm thẫn thờ lặng ngồi ngắm mây trôi
Ngẫm đôi ta như mây trời với gió
Quyện vào nhau cùng đồng hành thế đó
Nhưng mãi mãi thật là khó kề bênKhông còn nữa dòng kí ức thân quen
Từng kỉ niệm dần mờ hoen nỗi nhớ
Tiếng con tim than xót đau rạn vỡ
Hết thật rồi đã bỏ lỡ tình yêu!

GIỮ LẠI LỜI THƯƠNG – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Quay lưng rồi em lặng lẽ làm thinh
Đành để gió…mặc tình tung tóc rối
Đời trái ngang nổi trôi không có tội
Chỉ tại người nông nỗi phụ duyên đi.Thì thôi anh…đừng suy nghĩ làm gì?
Yêu với nhớ nhiều khi làm nhau khổ
Hết yêu thương biết làm sao tao ngộ
Bởi tim mình loang lỗ những vết đâm.Hãy quên nhau và câm nín âm thầm
Ngồi gặm nhấm dư âm tình yêu cuối
Tình em anh sao bùi ngùi ngắn ngủi
Nên ôm sầu hai buổi chẳng về chung.Đường vào yêu mình lạc lối đi cùng
Đành trả hết thủy chung rồi chia biệt
Gởi lại anh những ngày yêu tha thiết
Em giữ thương! đến sức kiệt hơi tàn.

ANH ĐÃ XA RỒI – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Bước lặng tìm chút nhớ của ngày xưa
Ngày tháng của tuổi mới vừa đôi chín
Mình bên nhau duyên tình luôn bịn rịn
Nhưng hết rồi thầm kín nỗi niềm riêng.Cô dâu kia xuất hiện bước lên thuyền
Em lặng lẽ chao nghiêng lầm lũi khóc
Anh cùng ai những ngọc ngà gấm vóc
Lặng quay lưng! em sang góc lối mòn.Lòng đau buồn bởi không vẹn sắc son
Mình chia biệt! không còn gì nhau nữa
Yêu thương xưa cũng vừa quên bỏ hứa
Đành buông tay chẳng giữ nửa câu thề.Duyên phận nghèo không thể gá phu thê
Lòng đau đớn! đường về đơn thân bước
Thế mới hay…giữa cuộc đời xuôi ngược
Thời gian trôi…lấy làm thước…đo lòng.

+ 500 Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư 5
Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư

TÌNH ĐẮNG – Thơ: Hoài Thương

Chỉ mong rằng anh sống tốt hơn thôi
Bao chuyện cũ đã qua rồi anh ạ
Đừng đánh mất mình, đừng để lòng sa ngã
Bởi niềm tin ai ngã giá mà mua ?Đừng bon chen toan tính với hơn thua
Sống ích kỷ và dối lừa người khác
Cuộc đời này đã quá nhiều kẻ bạc
Đừng để bước chân anh lầm lạc lối vềEm quên rồi những đêm lạnh tái tê
Quên anh với bao lời thề bỏ lỡ
Hai chúng mình chỉ có duyên không nợ
Nên tình mình dành dang dở người ơiNước mắt em giờ cũng đã thôi rơi …

TÌNH NHƯ SƯƠNG KHÓI – Thơ 8 Chữ: Vũ Thắm

Em sẽ đi về nơi phía không anh
Bởi lời hứa chân thành giờ thay đổi
Tình chúng mình đâu phải là nông nỗi
Để bây giờ hờn dỗi lại xa nhauAnh đừng nhắc rồi xa xót tim đau
Bên giấc ngủ hằn sâu từng suy nghĩ
Em chôn chặt vào đáy lòng thật kĩ
Lời thơ tình cũng chỉ lắm long đongNhớ nhau nhiều thương nhớ cũng bằng không
Rồi cuộc sống làm lòng thêm bối rối
Nếu mai đây trên đường đời chung lối
Ta vô tình mà lướt vội qua nhauAnh có chào và cười nói vài câu
Hay là anh không lời nào quay bước
Cũng chẳng sao lòng người đâu đo được
Tình yêu thương ai biết trước khổ sầu…

Có bao giờ anh sợ mất em không
Em muốn nghe câu thật lòng anh nhé
Anh luôn miệng nói yêu em nhiều thế
Lời đáy lòng hay chỉ để em vuiCó bao giờ tim anh thoáng chơi vơi
So sánh em với người con gái khác
Em quê mùa chân phương và mộc mạc
Còn người ta dáng đài các kiêu xaCó bao giờ anh đã khóc hay chưa
Đã đặt mình vào em mà suy nghĩ
Nước mắt em rơi cả khi mộng mị
Vẫn mỉm cười đứng dậy gắng bước quaAnh có sợ khi đứng trước hiên nhà
Khàn tiếng gọi em không ra mở cửa
Em đi rồi mãi chẳng quay về nữa
Mang tình anh cùng lời hứa ngọt ngào.

TRẢ LỜI EM ĐI! – Thơ: Thanh Hiếu

Dấu yêu ơi trả lời cho em biết
Làm thế nào để em hết yêu anh
Những ngày dài sao có thể trôi nhanh
Trong đêm vắng em an lành ngon giấcKhông nghẹn ngào cố kìm lòng tiếng nấc
Và quên đi kỷ niệm lúc bên nhau
Trái tim em đã rỉ máu quặn đau
Bao niềm tin bấy lâu giờ tan biếnNhư con thuyền lênh đênh không bờ bến
Sóng cuộc đời xô dạt mịt mù khơi
Vẫn là em sao hồn thấy chơi với
Bao dự định giờ là lời hư ảoSẽ không còn tóc dài vương xác pháo
Đẹp lộng lẫy trong áo trắng cô dâu
Bao mơ ước giờ em biết tìm đâu
Tự nhốt mình trong phòng lau nước mắt

Anh nói đi sao nỡ lòng đánh mất
Khi chúng mình vẫn còn rất yêu nhau
Phải bao lâu mới quên hết nỗi đau
Cho em biết ! Nói mau cho em biết.

THẦM LẶNG – Thơ: Ngọc Hân

Anh có hiểu từ trong lòng sâu thẳm
Biết bao điều em chẳng thể nói ra
Vẫn mỉm cười chấp nhận để lạ xa
Tim tan nát vỡ òa đêm quạnh vắngBiết tìm đâu những tháng ngày bình lặng
Sưởi tim mình mỗi lúc ngắm hoàng hôn
Và mỗi lần cảm nhận sự cô đơn
Sao tránh khỏi nỗi giận hờn vô cớHiểu không anh bao ngày em mong nhớ
Giữ trong lòng tình vụn vỡ xót xa
Để giờ đây mi lệ ướt nhạt nhòa
Yêu thương cũ đã qua sao còn mãiCó phải chăng em là người khờ dại
Yêu chân thành tồn tại được bao lâu
Cuối cùng thì ta cũng lạc mất nhau
Sao xóa được nỗi đau này giăng kín!

NGẪN NGƠ…! – Thơ: Ngọc Hân

Đừng trách hờn sao chẳng hiểu tình anh
Em không đủ tự tin nên vậy đó
Đã thương nhau cớ sao không bày tỏ
Kẻ mong chờ, người lại bỏ lời yêuNỗi lòng mình đâu chỉ có bấy nhiêu
Sao ôm mãi mộng cô liêu chìm đắm
Bàn tay kia vẫn chờ ai tìm nắm
Dệt mộng vàng say đắm những khát khaoĐừng bao giờ anh hỏi nữa…vì sao ?
Em vô tâm chẳng bao giờ nhận thấy
Tình anh trao đã khi nào bỏng cháy ???
Em dại khờ không thấy…bởi vì đâuMình quen nhau anh nhỉ cũng đã lâu
Mọi buồn vui cùng từng nhau chia sẻ
Tại vì đâu mà sao anh buồn tẻ
Cứ ngậm ngùi chẳng chia sẻ cùng ai

Em ngỡ rằng tình cảm ấy nhạt phai
Nên lặng lẽ từng đêm dài không nói
Trong tim em vẫn luôn một dấu hỏi
Em là gì trong sâu thẳm tim anh?

NẾU LỠ – Thơ: Thanh Hiếu

Nếu duyên lỡ đường đời chia hai lối
Có bao giờ anh thầm gọi tên em
Bước chân về trên lối cũ thân quen
Để tìm lại phút thần tiên đã tắtHay là chỉ riêng mình em gom nhặt
Mảnh vỡ tình lay lắt giữa thời gian
Với hàng đêm thức trắng năm canh tàn
Nụ cười gượng luôn chan đầy nước mắtAnh buông bỏ cho tình ta lạc mất
Để trái tim thêm chất chứa nỗi đau
Nhưng rồi em chẳng hờn trách anh đâu
Thời gian sẽ giúp em khâu vết xướcĐường hai ngả dấu lệ sầu đếm bước
Trở về nơi chưa hẹn ước tình son
Vùi mình vào những tất bật sớm hôm
Quên kỷ niệm xếp tình mình mãi mãi

Lỡ vô tình ngày mai ta gặp lại
Hãy vui cười chớ ngần ngại làm chi
Đừng ngậm gùi khi nhớ cảnh chia ly
Ta sống tốt với những gì đã trọn.+ 500 Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư 6

 

Trên đây là những Bài Thơ Buồn Và Chứa Đựng Nhiều Tâm Tư do tapchivannghe.com tổng hợp được. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.