Thơ hay

+ 499 Bài Thơ Nhớ Về Công Ơn Cha Mẹ Trong Ngày Lễ Vu Lang

222

Ngày rằm tháng bảy âm lịch hàng năm còn được gọi là lễ Vu Lan. Đó chính là dịp để mỗi người trong chúng ta hướng về tổ tiên ông bà, cũng là dịp để báo hiếu, thể hiện lòng tôn kính đến cha mẹ. Mỗi người sẽ có cách thể hiện tình cảm của mình với cha mẹ, ông bà khác nhau. Rất nhiều những bài thơ hay về chủ đề này đã ra đời. Dưới đây chúng tôi xin được giới thiệu với bạn đọc những Bài Thơ Nhớ Về Công Ơn Cha Mẹ Trong Ngày Lễ Vu Lang. Cùng theo dõi nhé!

+ 499 Bài Thơ Nhớ Về Công Ơn Cha Mẹ Trong Ngày Lễ Vu Lang 1
Bài Thơ Nhớ Về Công Ơn Cha Mẹ Trong Ngày Lễ Vu Lang

NGÀY LỄ VU LAN

Thơ: Trần Thị Phượng

Vu lan báo hiếu mẹ cha
Bao năm con vẫn ở xa không về
Nhớ thương xóm nhỏ ven đê
Mưa tuôn nắng đổ dầm dề tấm thân

Tình cha nghĩa mẹ trong ngần
Sinh thành nuôi dưỡng vạn lần nặng sâu
Thời gian thấm thoát dãi dầu
In trong tâm trí mái đầu bạc phơ

Yêu cha kính mẹ vô bờ
Mi buồn mắt ướt lệ mờ xót cay
Vần thơ con muốn tỏ bày
Vu lan tháng bẩy chiều nay khóc thầm

Bên đồi con đứng trầm ngâm
Mong sao cây tỏa bóng râm lưng trời
Nén hương cầu khấn gọi mời
Công cha nghĩa mẹ ngàn đời khắc ghi.

NHỚ LỄ VU LAN

Thơ: Hiền Trần

Năm nay con ở xa nhà
Vu Lan tháng bảy nhớ Cha Mẹ hiền
Mong Thầy U khoẻ như tiên
Sống vui đạm bạc ưu phiền chẳng lo

Đồng quê sải bước cánh cò
Chiêm bao giấc ngủ ngáy o thanh nhàn
Nhớ ngày lễ đón Vu Lan
Tình thương con gửi ngập tràn lời thơ

Cha ơi nhớ tuổi dại khờ
Con hư Cha chẳng làm ngơ dặn dò
Hằng ngày được Mẹ chăm lo
Giữ gìn con gái như kho bạc vàng

Lớn lên đến tuổi sang ngang
Xây dựng hạnh phúc xóm làng mừng vui
Bao âu lo được đẩy lùi
Cuộc sống trọn vẹn niềm vui ngập tràn

Cầu mong Cha Mẹ bình an
Niềm tin sáng mãi vô vàn tình thương.!!!…

BÀI CA TẶNG MẸ

Tác giả: Bằng Lăng Tím

Con ngồi viết bản tình ca
Nhớ bông bưởi trắng sau nhà tỏa hương
Tiếng ru vọng khúc canh trường
Lũy tre xào xạc ngọc sương dịu dàng

Mẹ.là biển nước mênh mang
Là đêm trăng tỏ ánh vàng trên cao
Vầng mây lơ lửng quyện vào
Từng lời mẹ dặn con nào đâu quên

Bài ca chưa kịp đặt tên
Bao la nồng ấm Mẹ hiền của con
Biết là Mẹ vẫn trông mong
Con về bên Mẹ trong vòng tay yêu!

HOA TRẮNG MỒ CÔI

Tác giả: Diệp Ly

Hai mươi năm con cài cành hoa trắng
Lời mẹ ru xa vắng cả trong mơ
Buổi mẹ đi trời tầm tã cơn mưa
Dây trầu héo xác xơ hàng cau khóc.

Tâm hồn con những chuỗi buồn lăn lóc
Bước chông chênh gai góc đoạn đường qua
Giữa dòng đời trống vắng đến bao la
Nghe hụt hẫng xót xa từng nỗi nhớ.

Đêm nỉ non tiếng vạc sành trăn trở
Con thạch sùng chắc lưỡi nhói lòng đau
Tìm không ra hơi ấm của hôm nao
Câu hiếu ân kiếp nào con đền tạ.

Màu hoa trắng sao bi thương đến lạ
Như lằn ranh chia ngã chữ tình thâm
Gieo trong tim bao hờn tủi âm thầm
Như đánh dấu tháng năm đời hiu quạnh.

Lý mồ côi đàn rao câu định mệnh
Lời ca buồn lành lạnh giữa đêm đen
Ước một lần cài hoa đỏ lên tim
Kỳ quan mẹ con tìm trong cõi nhớ.

Mùa Vu Lan từng nỗi buồn rạn vỡ
Tiếng chuông chiều nhắc nhở bóng từ thân
Lời mẹ ru xa vắng giữa mênh mông
Lệ nhòa nhạt lạnh lùng màu hoa trắng

NHỚ ƠN CHA MẸ

Tác giả: Nguyễn Huyền

Công cha nghĩa tựa non cao
Dạt dào lòng mẹ ơn nào sánh đây
Ngàn năm tạc dạ ơn này
Mẹ cha dưỡng dục đong đầy nghĩa ân ..

Con ở xa cũng như gần
Cha là điểm tựa dương trần trầm luân
Nuôi con lận đận tảo tần
Mẹ cha gánh vác bao lần ngược xuôi …

Giờ thì cha khuất núi rồi
Mẹ là lá chắn cả đời cho con
Con như những chiếc chồi non
Mẹ là bóng cả để con nép vào ….

Đời mẹ là những ánh sao
Soi cho con bước ngọt ngào lối đi
Khó khăn mẹ có quản gì
Bao năm vất vả xuân thì trôi qua

Bây giờ mẹ cũng già rồi
Đầu thì điểm bạc sương rơi trắng ngà
Chặng đường vất vả năm qua
Chúng con nhìn mẹ xót xa héo lòng

Hôm nay con những ước mong
Cúi xin lạy mẹ tấm lòng tri ân
Mẹ ơi một kiếp hồng trần
Ơn sâu nghĩa nặng ngàn lần con xin

Trái tim con mãi khắc in
Công cha nghĩa mẹ niềm tin vô bờ
Trong vòng tay mẹ như mơ
Mãi là đứa trẻ ngây ngô dại khờ

Con dâng lên mẹ vần thơ
Mong mẹ khỏe mãi ơn nhờ ân sâu
Kính mong mẹ mãi sống lâu
Để cho con cháu tựu hầu mai sau …

GHI KHẮC ƠN NGƯỜI

Tác giả: Vũ Xuân Hòa

Lễ Vu Lan người ta cài hoa trắng
Trên ngực con tươi thắm đóa hồng nhung
Nghẹn ngào dâng bao cảm xúc trong lòng
Mãi khỏe nhé Người vun trồng cây đức

Mẹ mẹ ơi!… trong giấc mơ thổn thức
Vẳng đâu đây day dứt tiếng mẹ ru
Có cánh cò cơn gió mát mùa thu
Có vầng dương xóa mây mù tăm tối

Mẹ mẹ ơi !… chốn mê đời vàng vội
Biết ơn người dẫn lối bước con đi
Nơi phương này con lạc bước thiên di
Muốn quay gót ôm ghì hình dáng mẹ

Nhớ nhớ lắm những ngày còn thơ bé
Lúc bão giông khi nứt nẻ hạn khô
Khi sài đẹn rồi ốm sốt lắng lo
Bàn tay mẹ chăm cho con tất cả

Khi lớn lên giữa đường đời gục ngã
Gạt u sầu khắp ngả mẹ chở che
Rộng vòng tay chào đón bước quay về
Lời thủ thỉ lắng nghe cùng an ủi

Lễ vu lan kính trọng này xin gửi
Dâng về người sám hối lỗi lầm xưa
Lòng biết ơn bao nhiêu mấy cho vừa
Trọn kiếp sống thiếu thừa không trả đủ…

+ 499 Bài Thơ Nhớ Về Công Ơn Cha Mẹ Trong Ngày Lễ Vu Lang 2
Bài Thơ Nhớ Về Công Ơn Cha Mẹ Trong Ngày Lễ Vu Lang

BAO LA TÌNH MẸ

Tác giả: Nguyễn Đức Hải

Bao yêu thương mẹ mang con trong dạ
Chín tháng trời bao vất vả mỏi mong
Đón con ra một tay mẹ ẵm bồng
Con gái mẹ bao đợi trông hoài vọng

Trời không thương nên mẹ duyên không trọn
Bờ vai gầy thân mẹ một mình thôi
Chăm sóc con mong con được bằng người
Thân gầy yếu mẹ sắm hai vai diễn

Mẹ làm cha yêu thương không thể hiện
Dạy răn con những lẽ phải trên đời
Lại làm mẹ lăn tròn nước mắt rơi
Mặn bờ môi những khi con không khoẻ

Cả cuộc đời mẹ đâu còn riêng mẹ
Dồn cho con với tất cả tình yêu
Chỉ mong sao khi nắng ngả về chiều
Thân cô quạnh có con yêu ấp ủ

Nay con lớn thông minh và quyến rũ
Học thành tài đủ để tự lập thân
Lòng mẹ yên đỡ lo lắng một phần
Bởi bản thân con tự lo con được

Hôm nay đây mẹ đã tròn nguyện ước
Họ nhà trai mang lễ đến rước con
Đón con về với tràn ngập yêu thương
Lòng mẹ còn niềm vui nào hơn thế

Bao hy sinh mẹ không bao giờ kể
Chỉ mong sao con mẹ chẳng thua người
Nay tiễn con lòng mẹ chợt bồi hồi
Tự nhiên thôi lệ nhoà nơi khoé mắt.

Tác giả: Anh Thư Đỗ

Lên chùa viếng mẹ chiều nay
Con đi trong gió mưa bay nhạt nhòa
câu kinh lời kệ ngân nga
Khói trầm hương ngát quyện hòa tiếng chuông

Nhìn di ảnh Mẹ thật buồn
Chín năm cách biệt đôi đường Trần – Âm
Mẹ hiền ánh mắt xa xăm
Chừng như còn muốn nhủ thầm điều chi..?

Trọn đời con mãi khắc ghi
Phút giây đau đớn biệt ly mẫu từ..
Nỗi niềm trĩu nặng tâm tư
Vầng dương lịm tắt…cõi hư.. Mẹ về,…

Lòng con buốt giá, tái tê
Chiều nay mưa gió não nề…Mẹ ơi..!

VU LAN NHỚ MẸ

Tác giả: Vũ Hoàng Mai

Mẹ vẫn về bên con mẹ đấy thôi
Con hạnh phúc luôn tự hào có mẹ
Mẹ đã cho con một thời thơ trẻ
Êm ái nhẹ nhàng đằm thắm bao dung

Mẹ yêu ơi trong sâu thẳm tận cùng
Hình bóng mẹ vẫn ung dung tự tại
Như dòng suối vẫn ngọt ngào chảy mãi
Mẹ nồng nàn ấm áp lúc thu sang

Mẹ dịu dàng tỏa sáng tựa vầng trăng
Là đuốc lung linh lập lòe đêm tối
Mẹ rực rỡ như vầng dương chói lọi
Ấp ủ đời con những lúc mưa giông

Vu lan về con lặng lẽ chờ trông
Mùa báo hiếu bông hồng dâng tặng mẹ
Cõi hư ảo mẹ trở về rất nhẹ
Trong tim con hình bóng mẹ không mờ

Con nghẹn ngào thổn thức với vần thơ
Công sinh dưỡng chưa bao giờ đền đáp
Đã vội vã sang làm dâu nhà khác
Sóng gió cuộc đời … bão táp mẹ ơi .

NƯỚC MẮT MÙA VU LAN

Tác giả: Đình Sơn

Đến tháng bảy lòng con nghe nghẹn đắng
Lễ Vu Lan thầm lặng nhớ mẹ hiền
Giọt ngâu buồn trút nhẹ phía ngoài hiên
Gió se lạnh gợi ưu phiền buồn tủi.

Giờ người đã yên nằm nơi chín suối
Mấy thu rồi đá cuội lấp mộ xanh
Thắp nén nhang và tất cả lòng thành
Tâm cầu khấn mẹ an thanh cực lạc.

Đêm ủ mộng mơ hồ trong khao khát
Mẹ về bên dào dạt tiếng ru hời
Muốn một lần nghe lại khúc à ơi
Vòng tay ấm cùng những lời mật ngọt..

Nay tháng bảy tiếng chuông chùa thanh thót
Ngực bạn thân đỏ chót nụ hoa cài
Chỉ mình con sắc trắng cánh hồng phai
Rưng mắt lệ rơi hoài thương song phụ.

Xin cầu chúc hồn người nơi âm phủ
Được an thiền mau trú chốn bồng lai.

Thơ Vu Lan Nhớ Về Cha Mẹ #09

VU LAN NHỚ MẸ..!

Tác giả: Nhất Tâm

Nghẹn ngào con viết bài thơ
Muốn tìm bóng Mẹ bây giờ ở đâu?
Bao năm mưa nắng dãi dầu
Thân cò lặn lội nông sâu chẳng màng.

Thơ này con viết một trang
Kể sao cho hết nặng mang nghĩa tình
Con nào đâu dám làm thinh
Trong tim vẫn giữ bóng hình Mẹ yêu.

Mẹ ơi.! Con nhớ rất nhiều
Những lời Mẹ dặn…những điều Mẹ răn
Dù cho cuộc sống nhọc nhằn
Giữ tâm trong sạch khó khăn ngại gì.

Từ ngày khuất núi Mẹ đi
Âm dương cách biệt con thì mồ côi
Cha con… đã mất lâu rồi
Mẹ thêm gánh nặng đường đời nuôi con.

Gầy hao thân xác héo mòn
Mẹ thời vất vả vì con sớm chiều
Chưa lần báo hiếu Mẹ yêu
Nên con nức nở bao nhiêu lệ tràn

Hôm nay con thắp tuần nhang
Hương lòng một nén cách đàng chia ly
Giờ đây con biết làm gì
Thân tàn sẽ phải tự đi trong đời

Vu Lan đã đến Mẹ ơi
Cài Bông Hồng Trắng nghẹn lời xót xa
Giờ đây những buổi chiều tà
Tìm đâu bóng Mẹ để sà vào ôm…!

BÀ ƠI

Tác giả: Doãn Kim Oanh

Nơi cháu về bà đã đi xa
Ngôi nhà xưa chỉ còn trong kí ức
Nhà mới bê tông mái cong đẹp lắm
Hoa giấy ba màu trước ngõ rơi rơi.

Câu hát ru những buổi tối trời
Xóm nghèo xác xơ sau mùa nước lũ
Những tháng ngày cháo cơm không đủ
Nằm ngủ đệm rơm cháu nhớ tận bây giờ.

Giấc ngủ chập chờn cháu gặp lại trong mơ
Sân trước nhà mùa này vàng hoa cải
Con bươm trắng tung tăng đậu lại
Bé nhón chân bắt lấy nghịch chơi.

Góc vườn kia nơi chúng cháu vẫn ngồi
Trải lá chuối để bày cỗ cưới
Chú rể cô dâu đầu bù tóc dối
Cơn dông bất ngờ đám cưới thế là tan.

Chúng cháu thích làm cô Tấm hiền ngoan
Góp cháo bạc cơm vàng dành nuôi bống nhỏ
Bà dạy cháu thương người cùng khổ
Chuyện của bà dang dở những đêm mưa.

Dòng sông bãi bồi vẫn cứ như xưa
Chỉ lũ trẻ lớn lên là khác
Không biết đói nghèo không còn nhút nhát
Đã bắt đầu thích chát với chơi games.

Ngôi nhà tuổi thơ những ngày tháng êm đền
Chả giữ nỗi những tâm hồn non dại
Bỏ mặc cháu giữa vườn xưa trống trải
Khát cháy lòng thèm được gọi bà ơi

+ 499 Bài Thơ Nhớ Về Công Ơn Cha Mẹ Trong Ngày Lễ Vu Lang 3
Bài Thơ Nhớ Về Công Ơn Cha Mẹ Trong Ngày Lễ Vu Lang

NGHE LỜI CHA DẬY

Thơ: Nguyễn Thị Nguyệt Anh

Lời Cha dậy con vẫn còn ghi mãi
Tuổi hồn nhiên thơ dại bước vào đời
Muốn tung hoành đi khắp mọi nơi
Con phải hiểu lẽ đời luân đạo lý..

Học rèn tâm nuôi luyện thêm ý chí
Đừng lười nhác ỷ nại dựa người thân
Gặp sự hung nên dùng trí xoay vần
Tránh xa kẻ bội ân không nhãn huệ.

Sống ở đời ai bon chen mặc kệ
Đừng hạ mình và dễ với tiểu nhân
Giúp đỡ rồi nghoảnh mặt sống bội ân
Bỏ yêu thương tình thân lìa đứt đoạn.

Chơi với người đừng bao giờ tính toán
Đừng tự cao ngạo mạn sẽ bị khinh
Đừng khoe khoang quảng đại nhất là mình
Đừng cậy giỏi chê khinh người thấp kém.

Đã chắc gì ta là người trọn vẹn
Sống thiện trung không hổ thẹn lương chi
Vậy lâu nay con học được những gì
Nay lớn rồi bay đi chim nhạn nhỏ..!

Ra ngoài đời giữ mình mới là khó
Cạm bẫy nhiều hiện rõ ở quanh ta
Tự mình vươn trong bối cảnh không nhà
Mới thấm thía lời Cha yêu chỉ dạy.

Vu Lan về đúng mùa ngâu tháng bẩy
Ở trong lòng bỗng thấy nhớ trào dâng
Đặt nhành hoa trước mộ nói vạn lần
Con cảm tạ hồng ân Cha sinh dưỡng.

THƠ THÁNG BẢY!

Tác giả: Nguyễn Đức Phúc.

Gửi về đất mẹ Nghi Xuân
Sợi thương, sợi nhớ trong vần thơ con
Lời đầu biết viết gì hơn
Cho con được phép tạ ơn ông bà.

Những người có công sinh ra

Mẹ con ở đó và bà sinh con
Cha lâm bệnh nặng không còn
Mình mẹ ở vậy nuôi con đến già.

Biết bao nhiêu đám tìm bà
Mẹ chẵng chịu lấy người ta làm chồng.
Một lòng thủ túc gắng công
Nuôi con khôn lớn phòng không lặng tờ.

Biết bao năm tháng đợi chờ
Nuôi con khôn lớn mà nhờ cậy con.
Em gái con tuổi vừa khôn
Cặp kè mấy bữa cưới luôn theo chồng.

Con thì vừa tốt nghiệp xong
Phần lo công tác, phần mong việc đời.
Một mình mẹ ở vậy thôi
Nhà tranh vách nứa làm nơi đợi chờ.

Cuộc đời con tập làm thơ
Phải chăng có bóng mập mờ mẹ theo
Cho dù cuộc sống cảnh nghèo
Không lời than thở mè nheo con mình.

Con đi qua cuộc chiến tranh
Trở về với mái nhà tranh, mẹ già.
Giờ đây mẹ đã đi xa
Mẹ về theo với ông bà, tổ tiên.

Thơ con chẵng thể nào quên
Một lời tạ với tổ tiên, ông bà
Hai bên nội ngoại nhà ta
Cây hương ,ngọn khói con đà tạ chung.

Một lời chắp bút sau cùng
Thay hương con gửi tới chung mọi người
Cả về quê ngoại mẹ ơi
Mẹ về quê nhớ nói lời hộ con.

Lời thơ tháng bảy nỉ non
Vu lan báo hiếu, cô hồn là đây.

NGÀY GIỖ MẸ

Tác giả Phạm Quang Thu

Khóc thương, hương khói lan xa
Nến nhang nghi ngút gian nhà Tâm linh
Con nhìn Di ảnh đinh ninh
Mẹ còn kia với bức hình chân dung.

Bình vôi xưa Mẹ quen dùng
Vôi khô đã quánh, lạnh lùng chìa vôi
Trầu, Cau như vẫn nhớ người
Lá trầu xanh với cau tươi đầu hồi!

Mẹ còn đây. . .tiếng đưa nôi
Võng bền hơn cả cuộc đời gian truân
Nong nia xếp lại góc sân
Cạnh đôi guốc mộc trân trân đợi người.

Im lìm một mảnh áo tơi
Hiên nhà như có bóng người chờ mong. . .

Con như thấy Mẹ mát lòng
Hương nhang con thắp bỗng bùng lửa to.

Chân hương cháy rụi thành tro
Bát hương đã hóa, tàn co cuốn tròn

Rưng rưng con vái linh hồn
Hương hoa ngày Giỗ thơm hơn mọi ngày.

Tâm linh ở cõi đời này
Nặng ơn người đã đắng cay sinh thành

Nhìn theo ngọn khói mong manh
Âm- dương gần lại, lòng thành kính dâng.

Công Cha nghĩa Mẹ nghìn lần
Ghi xương khắc cốt nghĩa nhân kiếp người

Bần thần nước mắt con rơi ! . . . . .

BÊN MẸ

Tác giả Phan Thu Hà

Ngày ấy con là cô nhỏ
Ngồi bên khi mẹ chấm bài
Tự ngồi xúc ăn đu đủ
Tóc tơ chưa đủ chấm vai.

Ngày ấy mẹ là cô giáo
Ngoài con…còn cả đàn con
Làm người chở đò cặm cụi
Tuổi xuân ngày tháng hao mòn.

Đã quen lớn lên bên mẹ
Canh chày ru khúc hát ru
Nhớ ba , mẹ thầm gửi lại
Dịu dàng cơn gió mùa Thu.

Gặp lại tuổi thơ trong ảnh
Lại càng thương những ngày xưa
Ào ạt tìm về kỷ niệm
Một đời mẹ… những nắng mưa.

Mẹ ơi dù đời cách biệt
Nhưng tình mẹ vẫn bên con
Tình mẹ ngàn sau để lại
Cùng bao năm tháng không mòn

Thơ báo hiếu cha

Cả đời lo lắng cho con

Tuổi già sức yếu lưng khòm chân đau

Ngày xưa mưa nắng dãi dầu

Gian nan cơ cực cha đâu nản lòng

Củ khoai củ sắn trên đồng

Chắt chiu nhặt nhạnh gánh gồng nuôi con

Cha mong bữa đói không còn

Để con no bụng ngủ ngon giấc nồng

Một đời áo vải nhà nông

Phủ đầy sương gió ướt ròng mồ hôi

Sớm khuya đồng ruộng giữa trời

Tay cha cầy cuốc cho đời con xanh

Tóc cha mây trắng phủ giăng

Con mong cha mãi an lành bên con

Đáp đền dưỡng dục công ơn

Mong cha vui khoẻ nhiều hơn con mừng.

Thơ báo hiếu mẹ

Mẹ ơi hôm nay ngày của mẹ

Viết tặng bài thơ thỏa nỗi lòng

Nơi con xứ khách trời nắng nhẹ

Quê mình đã hết đợt đông phong?

Bỗng nhớ những ngày con bé thơ

Vòng tay, tiếng hát, nhịp ầu ơ

Chạnh lòng con muốn mình đừng lớn

Thời gian hờ hững chẳng đợi chờ

Rồi khuôn mặt mẹ lắm vết hằn

Bàn tay gầy guộc mấy nếp nhăn

Mái tóc pha sương màu đã ngả

Vì con, bao đêm mẹ trở trăn

Hôm nay bên bờ sông vắng lặng

Lưu vong đất khách chẳng cạnh người

Vì ai đời mẹ bao gánh nặng

Người con xa xứ nhớ khôn nguôi

Mẹ ơi! Hôm nay ngày của mẹ

Chẳng đỡ đần chi, chẳng giúp gì

Chỉ có nỗi lòng thương khôn xiết

Bài thơ dâng mẹ

Tác giả: Sương Mai

Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc

Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn

Thương về bóng mẹ cô đơn

Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn

Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé

Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang

Nay con cách trở quan san

Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi

Con xa mẹ một đời thương nhớ

Bóng mẹ già, mình hạc xương mai

Ngày qua tháng rộng, năm dài

Mong con mẹ, những u hoài

Quê hương đợi ngày về chưa thấy

Để mẹ buồn lau sậy xót xa

Mẹ ơi nước mắt chan hòa

Lời ru của mẹ ngân nga một đời

Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!

Bông hồng vàng

Vu lan về con cài lên ngực

Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha

Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà

Của những đứa con nhớ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ

Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương

Dù bao năm dù có hoá vô thường

Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật

Cho chúng con lẽ sống tình yêu

Đại dương bao la đâu đã là nhiều

Với chúng con cha mẹ là tất cả

Có đôi lúc

Mải mê quay với dòng đời ồn ã

Những đô hội thị thành

Những phương trời lạ

Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha

Không đề

Mẹ già là mẹ sinh ta ra

Công phù lao dưỡng dục

Công thầy (cha) mẹ đùm bọc chín tháng mười ngày

Thầy mẹ bồng bế trên tay

Chân chưa đi bén đất

Mùa đông lật cật

Mùa rét lăn căn,

Nơi ướt mẹ nằm,

Nơi ráo (khô) mẹ xê (dịch) con lại

Nuôi con cho nậy (lớn)

Nên chín nên mười

Cha dậy đôi lời Mẹ dậy có phép có tắc

Dậy con ăn mặc, Có tứ có danh,

Như búp trên nhành, như hoa mới nở

Con trai có vợ, con gái có đôi

Cha già mẹ yếu, ai nuôi hỡi hời

Bông hồng cài áo

Một bông hồng cho anh

Một bông hồng cho em

Và một bông hồng cho những ai

Cho những ai đang còn Mẹ

Đang còn Mẹ, lòng vui sướng hơn

Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi

Như đóa hoa không mặt trời

Như trẻ thơ không nụ cười

Như đời mình không lớn khôn thêm

Như bầu trời thiếu ánh sao đêm

Mẹ! Mẹ là dòng suối dịu hiền

Mẹ! Mẹ là bài hát thần tiên

Là bóng mát trên cao

Là mắt sáng trăng sao

Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối

Mẹ! Mẹ là lọn mía ngọt ngào

Mẹ! Mẹ là nải chuối buồng cau

Là tiếng dế đêm thâu

Là nắng ấm nương dâu

Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời

Rồi một chiều nào đó anh về

Nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâu

Rồi nói, nói với Mẹ rằng:

Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ có biết hay không

Biết gì! Biết là con thương Mẹ không

Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anh

Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó em

Thì xin anh! thì xin em! hãy cùng tôi vui sướng đi

Hãy cùng tôi…vui…sướng….đi…!!!

Còn hoài một dấu hỏi

Tuổi thơ con có một thời hạnh phúc

Gọi “Mẹ ơi!” khi đói khát, chán chường

Lòng vui lên thấy mẹ cười trước mặt

Được vỗ về, được âu yếm yêu thương

Nhà mình nghèo, mẹ sợ thân con lạnh

Nên thức hoài, canh giấc ngủ thâu đêm

Con trở giấc, mẹ vội vàng lính quýnh

Ấp ủ con mặc gió bấc ngoài hiên

Lớn lên rồi lại rời xa tay mẹ

Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con

Khi vấp ngã, gọi “Mẹ ơi!” rất khẽ

Đỡ con lên, Mẹ hỏi “Có đau không”?

Từ ngàn xưa nước mắt luôn rơi xuống

Hạt mưa sa đâu chảy ngược lên nguồn?

Trên đường đời mẹ bao lần vấp ngã

Có bao giờ con hỏi “Mẹ đau không ạ”

Mẹ

Biết chiều nay con về thứ bảy

Gánh rau xanh mẹ hái nhiều hơn

Chợ huyện cách xa, ngày đông tê tái

Bước chân gầy vẫn bám chặt đường trơn

Nghĩ tới con mẹ rải bước dài hơn

Lòng ấm lại giữa chiều giá buốt

Gánh rau nặng thấm tình người, nhẹ bớt

Giọt mồ hôi nhỏ suốt quãng đường dài

Giọt mồ hôi hoà lẫn giọt mưa rơi

Trong lạnh lẽo ấm nồng tình mẹ

Những cọng rau trên dáng đời ngả xế

Gửi màu xanh theo nhịp chân gầy

Mai con về dù lạnh gió heo may

Nhưng đã có giọt mồ hôi mặn ấy

Nhưng đã có nhưng ngày đông tê tái

In dáng người trĩu nặng gánh rau xanh

Nhớ mẹ hiềnBuồn lắm mẹ ơi, đêm trường viễn xứ

Con nhớ nhung hoài tiếng mẹ hiền ru

Thương mẹ lắm, giờ đây xa cách mãi

Chuyện tao phùng biền biệt cõi thiên thu!

Buổi ra đi nhìn mẹ già yếu lắm

Lệ lưng tròng rưng rức nhói buồng tim

Đường thiên lý quê người xa thăm thẳm

Con lạc loài biền biệt tựa bóng chim.

Con biết mẹ khóc chiều thu lá đổ

Mẹ mong chờ khi phượng đỏ đầy sân

Gió bấc về thương con buồn xứ lạnh

Cảnh xuân tàn mẹ vò võ bâng khuâng!

Con lưu lạc nửa đời xa cách mẹ

Như trùng dương thuyền mất dấu hải đăng

Ôi mờ mịt giữa đêm trường cô lẻ

Càng hãi hùng chợt thấy ánh sao băng.

Yêu cha

Cha đi tìm vầng mây trong sâu thẳm trời xanh

Nắn cho con cánh buồm và con bướm

Kể con nghe chuyện ngày trước

Có cánh cò bay lả bay la… Giọng ấm, trầm như một bài ca

Con xoe mắt tròn

Lắng nghe

Lạ lẫm

Chợt

Man mác thương giọt mồ hôi lấm tấm

Nghe dạt dào khuấy động trong tim

Con lạc về miền cổ tích xa xăm

Cha nắm tay dắt con băng qua những cánh đồng, thửa ruộng

Những lâu đài, điện ngọc, cung vương vẫn còn phía trước …

Chốc cũng xa dần, nhỏ ,cuối đường đi

Con chẳng hề sợ bất kỳ điều gì dù đi đến đâu

Bởi luôn có cha bên cạnh

Là động lực cho con thêm sức mạnh

Là ánh thái dương sáng mãi muôn đời

Con nghiêng đầu nhìn cha: cười

Soi bóng mình trong mắt cha ấm áp

Thấy chính con bơi trong biển hồ mênh mang điệu hát

Bài hát chỉ mỗi hai từ: yêu cha ……..

Tháng bảy Vu Lan

Tác giả: Nàng Út

Vu lan đến đây mùa báo hiếu

Xót xa lòng ai hiểu đầy vơi

Mồ côi tội lắm Mẹ ơi

Mình con lạc bước chơi vơi giữa đời

Con nhớ Mẹ lệ rơi chảy mãi

Nhớ Mẹ nhiều con phải làm sao

Lòng đau se thắt nghẹn ngào

Nhớ sao kỉ niệm thuở nao ùa về

Lúc còn nhỏ không hề hay biết

Giữa dòng đời chảy xiết khôn nguôi

Bao nhiêu cay đắng ngậm ngùi

Mẹ dành nhận hết ngọt bùi phần con

Con chẳng biết còn hờn còn dỗi

Mẹ vỗ về trách tội chi đâu

Nay mùa tháng bảy mưa ngâu

Lòng con nhớ Mẹ lệ sầu chứa chan

Con mơ ước thời gian quay lại

Để bên đời Mẹ mãi bên con.

Đạo hiếu chưa tròn

Tác giả: Cà Phê Đắng

Ân dưỡng dục suốt đời ghi tạc

Nghĩa sinh thành nguyện khắc trong tâm

Nắng mưa cha mẹ dãi dầm

Nuôi con khôn lớn âm thầm chở che

Quê mình đó bờ tre khóm trúc

Vẫn bên con những lúc dặm trường

Trong con mãi một tình thương

Ơn cha nghĩa mẹ quê hương xóm nghèo

Mùa thu đến mưa heo gió bấc

Cha có tròn được giấc ngủ say

Mẹ ăn uống có đủ đầy

Mặc có đủ ấm những ngày lạnh căm

Con vẫn mãi âm thầm nguyện ước

Cha mẹ già luôn được bình an

Mùa về tháng bảy vu lan

Chưa tròn đạo hiếu trách thân tủi hờn.

Thơ Vu Lan báo hiếu cha mẹ

Mẹ là biển cả thênh thang
Cha là ngọn núi cao sang giữa đời
Cho con cuộc sống tuyệt vời
Với bao no ấm từ thời ấu thơ.

Mẹ hiền dìu những giấc mơ
Cho con chấp cánh bay vào tương lai
Ơn cha nghĩa mẹ đong đầy
Sớm hôm vất vã hao gầy lao tâm.

Chỉ mong con chớ sai lầm
Sa vào cạm bẫy thăng trầm thế gian
Dòng đời sóng gió miên man
Con yêu hãy nhớ đừng gian dối lòng.

Tiền tài vật chất hư không
Chỉ là một chút phấn hồng mà thôi
Làm người bể khổ đơn côi
Nên con đã hiểu được rồi mẹ ơi.

Từ nay đến trọn muôn đời
Con xin ghi khắc những lời mẹ cha
Sống luôn mang những thật thà
Yêu người yêu bạn mới là chính nhân.

Trên đây, tapchivannghe.com đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn những Bài Thơ Nhớ Về Công Ơn Cha Mẹ Trong Ngày Lễ Vu Lang. Chúc các bạn có một mùa Vu Lan ý nghĩa, quây quần bên cha mẹ

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.