Thơ hay

+ 499 Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ Da Diết Mong Chờ

239

Những Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ chất chứa nhiều tâm trạng, nỗi nhớ da diết nhưng không biết thổ lộ cùng ai chính là điểm tựa cho những anh chàng, cô nàng đặc biệt khi màn đêm buông xuống, sự cô đơn lên ngôi. Ngay dưới đây là tổng hợp những bài thơ hay, sâu sắc nhất, mời các bạn tham khảo nhé.

+ 499 Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ Da Diết Mong Chờ 1
Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ Da Diết Mong Chờ

Nhìn mưa chợt thấy cô liêu

Mưa là nước mắt của trời.
Tiếc thương tình cũ của tôi với nàng.
Từ ngày em bước sang ngang.
Trời buồn trời khóc nắng vàng còn đâu.

Em đi bỏ lại sông sâu.
Hoàng hôn tím biếc nỗi sầu giăng giăng.
Còn tôi cắt nửa vầng trăng.
Gửi em một nửa trong lòng nát tan.

Em mang theo ánh trăng vàng.
Tôi cô đơn với bẽ bàng sông quê.
Đêm đêm vớt ánh trăng thề.
Vớt hoài không thấy, thấy tê tái lòng.

Em đi còn nhớ hay không.
Ngọt ngào say đắm tình nồng năm xưa.
Những chiều ta đứng dưới mưa.
Mặc cho ướt áo anh đưa em về.

Nụ hôn đắm đuối say mê.
Trong mưa em nói lời thề mãi yêu.
Giờ đây tóc đã muối tiêu.
Nhìn mưa chợt thấy cô liêu nhớ người.

Dư hươn tình cũ

Những lúc buồn tôi lại viết về em
Người con gái từng một thời đắm đuối
Cảm xúc bon chen theo thứ tình rong ruổi
Biết bây giờ đã cập bến nào chưa…?

Em về trong tôi đêm trở gió giao mùa
Mắt như ướt hạt mưa tình ngày cũ
Con tim run nghe từng hồi chuông đổ
Nhớ thật nhiều chẳng dám gọi thành tên

Giá như yêu thua lỗ được bắt đền
Em trả giá cuộc tình này sao nhỉ
Tôi muốn buông nhưng bàn tay chẳng thể
Mà níu vào chỉ chuốc lấy đắng cay…

Cả hai ta cùng đang chịu đọa đầy
Em xa cách con tim này đã chết
Tại sao ta yêu đương trong mỏi mệt
Mà không một lần bỏ quên hết…vì nhau…

Đã quá trễ để làm lại từ đầu
Khi niềm tin chẳng còn như lúc trước
Đời trắng đen làm sao ta biết được
Tình lỡ làng đành chấp nhận mà thôi…

Ngày hôm nay vẫn chỉ một bầu trời
Nhưng em đã không nhìn về tôi nữa
Thế giới này như chia thành hai nửa
Tôi và em ở hai hướng không cùng…

Đôi dòng lệ chảy xuống quá lưng chừng
Lại thấm vào nỗi niềm tan biến mất
Em hiểu chăng cơn đau tình chân thật
Dày vò nhau tê tái đến thắt lòng.

Có một người

Có một người em bỏ lại sau lưng
Luôn thầm lặng đếm từng mùa thương nhớ
Có một người tuy bây giờ đã cũ
Vẫn chưa quên em dù chỉ một ngày…

Có một người trên phố nhỏ chiều nay
Ướt lạnh khi cơn mưa tình chợt đến
Mắt dưng dưng tâm hồn nghe bịn rịn
Ôm cô đơn rao bán giữa chợ đời…

Có một người chỉ để nhớ mà thôi
Dấu vào tim chẳng nửa lời than trách
Người đến đi không phân bua biện bạch
Áo cũ rồi em trút bỏ vô tâm…

Có một người như cái bóng âm thầm
Dõi theo em từng ngày trong xa vắng
Có một người chỉ biết đau thầm lặng
Yêu em nhiều nhưng câm nín xót xa…

Có một người em từng đã bước qua
Nghe hờ hững như là không quen biết
Đi bên ai em lạnh lùng giống hệt
Như người dưng chưa gặp gỡ bao giờ…

Có một người từng khóc cả trong mơ
Môi mấp máy gọi em không thành tiếng
Nụ cười em nở đầy trời kỷ niệm
Mà muôn đời ai đó chẳng thể quên…

Có một người chẳng phải của riêng em
Nhưng chỉ nhìn về mình em duy nhất
Em đã buông…em buông bàn tay thật
Em vô tình nên mãi mãi mất nhau.

Xin trả lại cho người

Ta gom hết những yêu thương vụn vỡ
Ghép thành vần để gửi tặng cho ai
Người làm tôi thao thức những canh dài
Bao năm chẳng nhạt phai hình bóng ấy

Tôi gom hết niềm yêu thương sầu lắng
Đã theo tôi hai mươi mấy năm trường
Trả cho người dù đã hết yêu thương
Vẫn đọng lại một nỗi niềm chôn dấu

Tôi gom hết mối tình đầu khờ khạo
Kẻ si tình thường ôm mãi niềm đau
Em và tôi giờ ngược hướng đường đời
Xin trả lại hết cho người tình cũ

Bao khát vọng yêu thương ngày xưa đó
Nay chỉ là những ảo ảnh hư vô
Người ra đi từ ngày ấy đến giờ
Chắc có lẽ đã không còn nhung nhớ

Tôi gom hết những niềm đau ngày cũ
Trả cho người để tìm lại yêu thương !

Tình cũ không rủ cũng đến

Em cứ nghĩ anh quên rồi tất cả
Khi tình xưa như chiếc lá héo sầu
Nhưng ai ngờ một thoáng phút gặp nhau
Yêu thương cũ lại bắt đầu trỗi dậy

Nén hờn tủi em giả vờ không thấy
Miệng luôn cười để che đậy buồn vương
Hạnh phúc ơi sao nỡ rẽ lầm đường
Niềm tin nhỏ như khói sương mờ ảo

Công viên vắng anh cùng ai đi dạo
Còn riêng em tự khoác áo cho mình
Mặc người đời nhìn ánh mắt miệt khinh
Anh vẫn thế vướng cuộc tình vụng trộm

Đêm phố hội thơm lừng mùi hương cốm
Một mình em lòng bề bộn tơ vò
Chẳng lẽ nào từ một đống tàn tro
Vụt thành lửa thiêu con đò hạnh phúc

Em cố gắng không để mình ngã gục
Nhưng đớn đau nghe từng khúc rã rời
Muốn nhấn chìm tất cả xuống đáy khơi
Người tình cũ không gọi mời…cũng đến.

Người cũ

Có một người đã trở thành người cũ
Sao trong lòng vẫn cứ nhớ không nguôi
Vẫn ước ao dù chỉ một lần thôi
Được bên người lúc cô đơn …yếu đuối

Có một người đã yêu nhiều đến thế
Vẫn âm thầm …lặng lẽ chia xa
Cứ nhớ thương…thương nhớ người ta
Dù người đó…chẳng bao giờ về nữa

Có một người…chưa một lần quên nổi
Người ấy bây giờ đã là của người ta
Vẫn nhớ người…trong khắc khoải…xót xa
Thời gian chẳng thể xóa nhòa đi chuyện cũ

Có một người đã không là gì nữa
Chỉ là người xa lạ đã từng yêu
Vẫn ước mơ trở lại thủa ban đầu
Cùng người ấy …tay đan tay dạo bước

Có một người đã từ lâu vắng bóng
Vẫn yêu người trong sâu thẳm con tim
Trọn cuộc đời sẽ chẳng thể nào quên
Xin được gọi người với cái tên …Người Cũ.

Nơi ấy có thế không

Muốn một lần chúng mình gặp lại nhau
Dẫu cũng biết…là tim đau đớn lắm
Nhưng vẫn mong…dù lệ kia ướt đẫm
Được nhìn người hạnh phúc thế nào thôi

Cũng tại mình khoảng cách quá xa xôi
Nên chẳng thể chung bầu trời thương được
Mà có lẽ ta không cùng sánh bước
Thì bây giờ…mới hiểu được lòng nhau

Hạnh phúc nào giành cho kẻ đến sau?
Lại chẳng phải tình đầu hay tình cuối
Chỉ một phút ngang qua đời quá vội
Mà tình yêu nào có lỗi …phải không?

Người dưng à…ta sẽ mãi cầu mong
Hạnh phúc nhé…để ta không buồn nữa
Bởi vì biết người chẳng là một nửa
Tự nhủ lòng…quá khứ sẽ dần quên

Ai trong đời chẳng có nỗi niềm riêng
Rồi ước mong bình yên như thế đó
Những canh cánh bên lòng ai thấu tỏ
Người dưng à…nơi ấy có thế không?

 

Nặng lòng với chốn xư

Ta rất muốn về thăm lại chốn xưa
Bởi tất thảy ký ức vừa mới hiện
Dòng sông quê, con đò ai đưa tiễn
Một chiều nao…sao lưu luyến vô cùng!

Đã lâu rồi…mình chẳng lối đi chung
Vì chữ duyên đã quay lưng với nợ
Nhưng chẳng thể nào vơi đi nỗi nhớ
Khi chúng mình đâu còn ở bên nhau.

Lời hẹn xưa…đợi nhé…đến thu sau
Thăm nơi ấy như lần đầu gặp gỡ
Tình đang thắm mà sao ai đã nỡ
Bỏ câu thề…để dang dở phôi phai.

Ta sẽ trở về nơi đó nay mai
Cho dù người đã đổi thay khác trước
Bởi chính ta cũng không sao hiểu được
Vì lẽ gì chẳng cất bước sang ngang ?

Nhớ người cũ

Những lúc buồn em lại nhớ đến anh
Dù đã dặn lòng …phải quên đi…đừng nhớ
Anh chẳng thể nào là của em được nữa
Nhung nhớ nhiều…cũng có nghĩa gì đâu

Có lẽ chẳng bao giờ anh nhớ đến em đâu
Chuyện chúng mình đã quá lâu rồi anh nhỉ
Em yếu mềm nên cứ nhớ những điều cũ kỹ
Đàn bà mà …hay cả nghĩ anh ơi

Anh bây giờ của người khác mất rồi
Cũng như em …đã có nơi yên ấm
Nhưng thật lòng… em nhớ anh nhiều lắm
Dù trăm ngàn lần đã cố gắng để quên

Biết vậy là có lỗi với chồng em
Bên anh ấy …vẫn không quên người cũ
Phải làm sao hả anh …để trái tim đừng nhắc nhủ
Yên phận bên chồng …và không nhớ đến anh.

Tạ lỗi với tình yêu

Chẳng biết bây giờ…anh sống ra sao
Có giống như những ngày nào yếu đuối
Hay giận dỗi làm em già trước tuổi
Để rồi buồn…lại rong ruổi tìm nhau.

Chẳng biết bây giờ….anh sống ra sao
Ngày chia ly…mình lệ trào khóe mắt
Biết không anh…lòng em đau như cắt
Bởi buông vòng tay nắm chặt hôm nao

Chẳng biết bây giờ…anh sống ra sao
Bên người ấy…có khi nào nhớ tới
Ở nơi đây…em vẫn ngồi chờ đợi
Mỗi đêm về buồn vời vợi hay không?

Nói là quên…đó chỉ chút dối lòng
Nói là quên…sao chờ mong gặp lại
Và anh ơi…em hỏi chăng có phải
Yêu thật lòng…mới khờ dại…tim đau?

Chẳng biết bây giờ…anh sống ra sao
Em chỉ muốn gửi một câu chưa nói
Rằng ngày xưa nụ hôn trao quá vội
Phải chăng giờ…nên tạ lỗi tình yêu?

+ 499 Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ Da Diết Mong Chờ 2
Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ Da Diết Mong Chờ

Nỗi nhớ

Có một người nhớ đến vẫn nhói đau
Dù đã rất lâu chưa một lần gặp lại
Người ghé qua đời ta rồi rời xa mãi mãi
Để lại nơi này nỗi khắc khoải không thôi

Có một người nỗi nhớ vẫn chưa vơi
Dù không biết người ta có nhớ mình không nữa
Vẫn thầm ước ao một ngày gặp gỡ
Dù chỉ lặng nhìn …không thể nói một câu

Có một người không biết đã về đâu
Sau bao yêu thương…lại hóa thành xa lạ
Hai hướng đi…mỗi người mỗi ngả
Chẳng hẹn một ngày sẽ gặp mặt…đoàn viên

Có một người vẫn mãi ở trong tim
Chẳng thể quên…chẳng thể nào xóa nổi
Kệ dòng đời cứ trôi qua thật vội
Người vẫn luôn là nỗi nhớ không nguôi

Có một người….chỉ được nhớ mà thôi.

Tình trôi

Nhớ về em cuộc tình xưa một thuở
Trái ngang nào để lỡ phải rời xa
Bao nồng say còn mãi chẳng phai nhoà
Trách thu về xót xa từng chiếc lá.

Gạt dòng lệ chợt lăn dài trên má
Ngỡ khung trời tầm tã những giọt tuôn
Màu vàng thu thấm đẫm giấc mơ buồn
Gió thoảng về thêm muôn vàn nỗi nhớ.

Vầng trăng thề nay chỉ còn vụn vỡ
Bài thơ tình dang dở một chữ yêu
Và mình anh lặng lẽ bước trong chiều
Dệt giấc mơ lãng phiêu về ký ức.

Quá lâu rồi sao vẫn còn thổn thức
Giọt thu buồn ai nức nở tàn canh
Nhói trong tim như rút sợi chỉ mành
Thương kỷ niệm đoạn đành theo thác lũ.

Có lần nào em ghé thăm ngày cũ
Con đường từng ấp ủ giấc mơ hoa
Ở nơi ấy có bóng một mái nhà
Trong ước vọng đôi ta ngày nồng thắm.

Nhưng xa rồi… đã xa rồi say đắm
Bến sông buồn lặng lẽ chiếc đò ngang
Tình đã trôi theo thác lệ hai hàng
Chỉ còn lại… bàng hoàng trong giấc mộng.

Không thể anh ơi

Chia tay nhau anh có nhớ không anh
Sao em nhớ về anh nhiều đến thế
Nỗi nhớ anh không thể nào đếm xuể
Đến quắt quay lòng, lệ muốn trào mi

Có lẽ nào anh vẫn phải ra đi
Để từng đêm mỗi khi em thức dậy
Là buổi sáng không anh, không tất thảy
Không còn nhau tất cả bỗng thành không

Kỷ niệm vẫn luôn cựa dậy nơi lòng
Cứ vô cớ buồn vui như mưa nắng
Quên cho nhẹ lòng lại càng thêm nặng
Hai phương trời giờ cách biệt xa xôi

Biết sống sao khi nỗi nhớ khôn nguôi
Đếm thời gian? Càng dài như thế kỷ
Hình bóng anh chẳng thể nào cất kỹ
Cứ luôn bên đời hiện hữu đó anh

Không phải chỉ là hư ảo mong manh
Tình yêu anh là cây đời hoa lá
Cứ lớn dần trong em thành tất cả
Không thể trong đời ta sống thiếu nhau!

Hồn vỡ

Có phút giây thấy hồn mình tan vỡ
Cứ miên man cứ than thở một mình
Cứ nghĩ suy những chuyện cũ linh tinh
Rồi chợt buồn nhớ mối tình ngày đó

Ta muốn bay lên cùng mây theo gió
Muốn hoá thân mình làm cỏ làm hoa
Rồi lang thang như môt kẻ không nhà
Giọt lệ đắng rơi xót xa buồn tủi

Nghẹn ngào thương đau bồi hồi tiếc nuối
Thương cho cuộc tình ngắn ngủi đã qua
Nhớ người xưa giờ đây đã đi xa
Nụ hôn ngọt ngào chỉ là dĩ vãng

Tiếc những ngày ta bên nhau lãng mạn
Trên sân trường cùng bè bạn vui chơi
Anh với em được ghép cặp một đôi
Tình đôi ta có một thời tuyệt đẹp

Những bài thơ tình tự tay anh chép
Tặng cho em anh kẹp sách giáo khoa
Niềm vui ngất ngây sung sướng vỡ oà
Khi ánh mắt em trao qua khung cửa sổ

Không ngủ được suốt đêm nằm nhung nhớ
Cái nắm tay từ ngày đó ra sao
Cố quên đi những lời hứa ngọt ngào
Tự ru mình mau đi vào giấc mộng.

Người không muốn nhớ

Có một người mà ta không muốn nhớ.
Nhưng không quên mãi nằm ở trong tim.
Có dĩ vãng ta không muốn đi tìm.
Sao cứ quay về đêm đêm thổn thức.

Tưởng chuyện xưa đã chìm trong ký ức.
Có ai ngờ trong lồng ngực vẹn nguyên.
Bao năm rồi vẫn nhớ một cái tên.
Dẫu biết người xưa đã quên ngày ấy.

Thuở em mười lăm anh vừa mười bảy.
Học chung trường gặp nhau thấy vui tươi.
Anh thích em một cô bé hay cười.
Em mến anh là một người khác xã.

Ta thường đi chung trên con đường đá.
Mùa đông gió lùa mùa hạ mưa rơi.
Rất tự nhiên tình yêu đến bên đời.
Mình chia tay hai chân trời xa cách.

Duyên không thành em không hờn không trách.
Chỉ buồn thôi khi xa mặt cách lòng.
Tình dở dang sao vẫn nhớ vẫn mong.
Dù biết chắc người ta không trở lại.

Nhớ người

Chiều nghiêng ngã bóng về tây..
Người qua kẻ lại chốn này chờ ai..
Nắng chiều.nhạt úa tàn phai.
Nhớ về kỷ niệm miệt mài đứng trông..

Giờ người đã bước theo chồng
Bỏ tôi.lạc lõng giữa dòng biển khơi..
Lặng nhìn mây nước buông trôi.
Nhớ hoài những buổi chiều ngồi bên nhau..

Giờ đây chắc đã nhạt màu
Nên người quên hẳn thuở nào chung đôi.
Chiều nghiêng bóng ngã lưng đồi
Bâng khuâng nổi nhớ mình tôi chốn này..

Đi tìm câu thơ cũ

Đã bao lần em định viết cho anh
Vần thơ nhỏ dụm dành bao nỗi nhớ
Từng câu chữ đẫm niềm thương nức nở
Mang bóng hình ở đợ mãi trong tim

Từng canh thâu khơi kí ức em tìm
Bao kỷ niệm khắc ghim trong tiềm thức
Em nuối tiếc tháng ngày ta có được
Phút ngọt ngào mơ ước mãi bên nhau

Hỏi vì đâu câu ước hẹn phai màu
Con đường cũ chẳng cùng nhau chung bước
Đâu còn nữa bàn tay nào quen thuộc
Dắt nhau vào mộng ước cuối chiều Thu…

Chỉ còn đây góc phố đượm sương mù
Giờ xa cách lời ru nào ở lại
Từng ngõ nhỏ thân quen giờ xa ngái
Tiếng yêu đầu còn mãi phải không anh?

Vần thơ xưa em gói lại để dành…

+ 499 Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ Da Diết Mong Chờ 3
Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ Da Diết Mong Chờ

DƯ HƯƠNG TÌNH CŨ – Thơ: Thiên Gia Bảo

Những lúc buồn tôi lại viết về em
Người con gái từng một thời đắm đuối
Cảm xúc bon chen theo thứ tình rong ruổi
Biết bây giờ đã cập bến nào chưa…?

Em về trong tôi đêm trở gió giao mùa
Mắt như ướt hạt mưa tình ngày cũ
Con tim run nghe từng hồi chuông đổ
Nhớ thật nhiều chẳng dám gọi thành tên…

Giá như yêu thua lỗ được bắt đền
Em trả giá cuộc tình này sao nhỉ
Tôi muốn buông nhưng bàn tay chẳng thể
Mà níu vào chỉ chuốc lấy đắng cay…

Cả hai ta cùng đang chịu đọa đầy
Em xa cách con tim này đã chết
Tại sao ta yêu đương trong mỏi mệt
Mà không một lần bỏ quên hết…vì nhau…

Đã quá trễ để làm lại từ đầu
Khi niềm tin chẳng còn như lúc trước
Đời trắng đen làm sao ta biết được
Tình lỡ làng đành chấp nhận mà thôi…

Ngày hôm nay vẫn chỉ một bầu trời
Nhưng em đã không nhìn về tôi nữa
Thế giới này như chia thành hai nửa
Tôi và em ở hai hướng không cùng…

Đôi dòng lệ chảy xuống quá lưng chừng
Lại thấm vào nỗi niềm tan biến mất
Em hiểu chăng cơn đau tình chân thật
Dày vò nhau tê tái đến thắt lòng.

CÓ MỘT NGƯỜI… – Thơ: Thiên Gia Bảo

Có một người em bỏ lại sau lưng
Luôn thầm lặng đếm từng mùa thương nhớ
Có một người tuy bây giờ đã cũ
Vẫn chưa quên em dù chỉ một ngày…

Có một người trên phố nhỏ chiều nay
Ướt lạnh khi cơn mưa tình chợt đến
Mắt dưng dưng tâm hồn nghe bịn rịn
Ôm cô đơn rao bán giữa chợ đời…

Có một người chỉ để nhớ mà thôi
Dấu vào tim chẳng nửa lời than trách
Người đến đi không phân bua biện bạch
Áo cũ rồi em trút bỏ vô tâm…

Có một người như cái bóng âm thầm
Dõi theo em từng ngày trong xa vắng
Có một người chỉ biết đau thầm lặng
Yêu em nhiều nhưng câm nín xót xa…

Có một người em từng đã bước qua
Nghe hờ hững như là không quen biết
Đi bên ai em lạnh lùng giống hệt
Như người dưng chưa gặp gỡ bao giờ…

Có một người từng khóc cả trong mơ
Môi mấp máy gọi em không thành tiếng
Nụ cười em nở đầy trời kỷ niệm
Mà muôn đời ai đó chẳng thể quên…

Có một người chẳng phải của riêng em
Nhưng chỉ nhìn về mình em duy nhất
Em đã buông…em buông bàn tay thật
Em vô tình nên mãi mãi mất nhau.

XIN TRẢ LẠI CHO NGƯỜI – Thơ: Ngọc Lê

Ta gom hết những yêu thương vụn vỡ
Ghép thành vần để gửi tặng cho ai
Người làm tôi thao thức những canh dài
Bao năm chẳng nhạt phai hình bóng ấy

Tôi gom hết niềm yêu thương sầu lắng
Đã theo tôi hai mươi mấy năm trường
Trả cho người dù đã hết yêu thương
Vẫn đọng lại một nỗi niềm chôn dấu

Tôi gom hết mối tình đầu khờ khạo
Kẻ si tình thường ôm mãi niềm đau
Em và tôi giờ ngược hướng đường đời
Xin trả lại hết cho người tình cũ

Bao khát vọng yêu thương ngày xưa đó
Nay chỉ là những ảo ảnh hư vô
Người ra đi từ ngày ấy đến giờ
Chắc có lẽ đã không còn nhung nhớ

Tôi gom hết những niềm đau ngày cũ
Trả cho người để tìm lại yêu thương !

TÌNH CŨ KHÔNG RỦ CŨNG ĐẾN – Thơ: Thổ Địa

Em cứ nghĩ anh quên rồi tất cả
Khi tình xưa như chiếc lá héo sầu
Nhưng ai ngờ một thoáng phút gặp nhau
Yêu thương cũ lại bắt đầu trỗi dậy

Nén hờn tủi em giả vờ không thấy
Miệng luôn cười để che đậy buồn vương
Hạnh phúc ơi sao nỡ rẽ lầm đường
Niềm tin nhỏ như khói sương mờ ảo

Công viên vắng anh cùng ai đi dạo
Còn riêng em tự khoác áo cho mình
Mặc người đời nhìn ánh mắt miệt khinh
Anh vẫn thế vướng cuộc tình vụng trộm

Đêm phố hội thơm lừng mùi hương cốm
Một mình em lòng bề bộn tơ vò
Chẳng lẽ nào từ một đống tàn tro
Vụt thành lửa thiêu con đò hạnh phúc

Em cố gắng không để mình ngã gục
Nhưng đớn đau nghe từng khúc rã rời
Muốn nhấn chìm tất cả xuống đáy khơi
Người tình cũ không gọi mời…cũng đến.

NGƯỜI CŨ – Thơ: Hoàng Yến

Có một người đã trở thành người cũ
Sao trong lòng vẫn cứ nhớ không nguôi
Vẫn ước ao dù chỉ một lần thôi
Được bên người lúc cô đơn …yếu đuối

Có một người đã yêu nhiều đến thế
Vẫn âm thầm …lặng lẽ chia xa
Cứ nhớ thương…thương nhớ người ta
Dù người đó…chẳng bao giờ về nữa

Có một người…chưa một lần quên nổi
Người ấy bây giờ đã là của người ta
Vẫn nhớ người…trong khắc khoải…xót xa
Thời gian chẳng thể xóa nhòa đi chuyện cũ

Có một người đã không là gì nữa
Chỉ là người xa lạ đã từng yêu
Vẫn ước mơ trở lại thủa ban đầu
Cùng người ấy …tay đan tay dạo bước

Có một người đã từ lâu vắng bóng
Vẫn yêu người trong sâu thẳm con tim
Trọn cuộc đời sẽ chẳng thể nào quên
Xin được gọi người với cái tên …Người Cũ.

NƠI ẤY CÓ THẾ KHÔNG? – Thơ: Nguyễn Minh Ngọc

Muốn một lần chúng mình gặp lại nhau
Dẫu cũng biết…là tim đau đớn lắm
Nhưng vẫn mong…dù lệ kia ướt đẫm
Được nhìn người hạnh phúc thế nào thôi

Cũng tại mình khoảng cách quá xa xôi
Nên chẳng thể chung bầu trời thương được
Mà có lẽ ta không cùng sánh bước
Thì bây giờ…mới hiểu được lòng nhau

Hạnh phúc nào giành cho kẻ đến sau?
Lại chẳng phải tình đầu hay tình cuối
Chỉ một phút ngang qua đời quá vội
Mà tình yêu nào có lỗi …phải không?

Người dưng à…ta sẽ mãi cầu mong
Hạnh phúc nhé…để ta không buồn nữa
Bởi vì biết người chẳng là một nửa
Tự nhủ lòng…quá khứ sẽ dần quên

Ai trong đời chẳng có nỗi niềm riêng
Rồi ước mong bình yên như thế đó
Những canh cánh bên lòng ai thấu tỏ
Người dưng à…nơi ấy có thế không?

NẶNG LÒNG VỚI CHỐN XƯA – Thơ: Nguyễn Minh Ngọc

Ta rất muốn về thăm lại chốn xưa
Bởi tất thảy ký ức vừa mới hiện
Dòng sông quê, con đò ai đưa tiễn
Một chiều nao…sao lưu luyến vô cùng!

Đã lâu rồi…mình chẳng lối đi chung
Vì chữ duyên đã quay lưng với nợ
Nhưng chẳng thể nào vơi đi nỗi nhớ
Khi chúng mình đâu còn ở bên nhau.

Lời hẹn xưa…đợi nhé…đến thu sau
Thăm nơi ấy như lần đầu gặp gỡ
Tình đang thắm mà sao ai đã nỡ
Bỏ câu thề…để dang dở phôi phai.

Ta sẽ trở về nơi đó nay mai
Cho dù người đã đổi thay khác trước
Bởi chính ta cũng không sao hiểu được
Vì lẽ gì chẳng cất bước sang ngang ?

NHỚ NGƯỜI CŨ – Thơ: Hoàng Yến

Những lúc buồn em lại nhớ đến anh
Dù đã dặn lòng …phải quên đi…đừng nhớ
Anh chẳng thể nào là của em được nữa
Nhung nhớ nhiều…cũng có nghĩa gì đâu

Có lẽ chẳng bao giờ anh nhớ đến em đâu
Chuyện chúng mình đã quá lâu rồi anh nhỉ
Em yếu mềm nên cứ nhớ những điều cũ kỹ
Đàn bà mà …hay cả nghĩ anh ơi

Anh bây giờ của người khác mất rồi
Cũng như em …đã có nơi yên ấm
Nhưng thật lòng… em nhớ anh nhiều lắm
Dù trăm ngàn lần đã cố gắng để quên

Biết vậy là có lỗi với chồng em
Bên anh ấy …vẫn không quên người cũ
Phải làm sao hả anh …để trái tim đừng nhắc nhủ
Yên phận bên chồng …và không nhớ đến anh.

TẠ LỖI VỚI TÌNH YÊU – Thơ: Nguyễn Minh Ngọc

Chẳng biết bây giờ…anh sống ra sao
Có giống như những ngày nào yếu đuối
Hay giận dỗi làm em già trước tuổi
Để rồi buồn…lại rong ruổi tìm nhau.

Chẳng biết bây giờ….anh sống ra sao
Ngày chia ly…mình lệ trào khóe mắt
Biết không anh…lòng em đau như cắt
Bởi buông vòng tay nắm chặt hôm nao

Chẳng biết bây giờ…anh sống ra sao
Bên người ấy…có khi nào nhớ tới
Ở nơi đây…em vẫn ngồi chờ đợi
Mỗi đêm về buồn vời vợi hay không?

Nói là quên…đó chỉ chút dối lòng
Nói là quên…sao chờ mong gặp lại
Và anh ơi…em hỏi chăng có phải
Yêu thật lòng…mới khờ dại…tim đau?

Chẳng biết bây giờ…anh sống ra sao
Em chỉ muốn gửi một câu chưa nói
Rằng ngày xưa nụ hôn trao quá vội
Phải chăng giờ…nên tạ lỗi tình yêu?

NỖI NHỚ – Thơ: Hoàng Yến

Có một người nhớ đến vẫn nhói đau
Dù đã rất lâu chưa một lần gặp lại
Người ghé qua đời ta rồi rời xa mãi mãi
Để lại nơi này nỗi khắc khoải không thôi

Có một người nỗi nhớ vẫn chưa vơi
Dù không biết người ta có nhớ mình không nữa
Vẫn thầm ước ao một ngày gặp gỡ
Dù chỉ lặng nhìn …không thể nói một câu

Có một người không biết đã về đâu
Sau bao yêu thương…lại hóa thành xa lạ
Hai hướng đi…mỗi người mỗi ngả
Chẳng hẹn một ngày sẽ gặp mặt…đoàn viên

Có một người vẫn mãi ở trong tim
Chẳng thể quên…chẳng thể nào xóa nổi
Kệ dòng đời cứ trôi qua thật vội
Người vẫn luôn là nỗi nhớ không nguôi

Có một người….chỉ được nhớ mà thôi.

TÌNH TRÔI – Thơ: Nguyễn Hưng

Nhớ về em cuộc tình xưa một thuở
Trái ngang nào để lỡ phải rời xa
Bao nồng say còn mãi chẳng phai nhoà
Trách thu về xót xa từng chiếc lá.

Gạt dòng lệ chợt lăn dài trên má
Ngỡ khung trời tầm tã những giọt tuôn
Màu vàng thu thấm đẫm giấc mơ buồn
Gió thoảng về thêm muôn vàn nỗi nhớ.

Vầng trăng thề nay chỉ còn vụn vỡ
Bài thơ tình dang dở một chữ yêu
Và mình anh lặng lẽ bước trong chiều
Dệt giấc mơ lãng phiêu về ký ức.

Quá lâu rồi sao vẫn còn thổn thức
Giọt thu buồn ai nức nở tàn canh
Nhói trong tim như rút sợi chỉ mành
Thương kỷ niệm đoạn đành theo thác lũ.

Có lần nào em ghé thăm ngày cũ
Con đường từng ấp ủ giấc mơ hoa
Ở nơi ấy có bóng một mái nhà
Trong ước vọng đôi ta ngày nồng thắm.

Nhưng xa rồi… đã xa rồi say đắm
Bến sông buồn lặng lẽ chiếc đò ngang
Tình đã trôi theo thác lệ hai hàng
Chỉ còn lại… bàng hoàng trong giấc mộng.

+ 499 Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ Da Diết Mong Chờ 4
Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ Da Diết Mong Chờ

KHÔNG THỂ ANH ƠI – Thơ: Đỗ Cầm

Chia tay nhau anh có nhớ không anh
Sao em nhớ về anh nhiều đến thế
Nỗi nhớ anh không thể nào đếm xuể
Đến quắt quay lòng, lệ muốn trào mi

Có lẽ nào anh vẫn phải ra đi
Để từng đêm mỗi khi em thức dậy
Là buổi sáng không anh, không tất thảy
Không còn nhau tất cả bỗng thành không

Kỷ niệm vẫn luôn cựa dậy nơi lòng
Cứ vô cớ buồn vui như mưa nắng
Quên cho nhẹ lòng lại càng thêm nặng
Hai phương trời giờ cách biệt xa xôi

Biết sống sao khi nỗi nhớ khôn nguôi
Đếm thời gian? Càng dài như thế kỷ
Hình bóng anh chẳng thể nào cất kỹ
Cứ luôn bên đời hiện hữu đó anh

Không phải chỉ là hư ảo mong manh
Tình yêu anh là cây đời hoa lá
Cứ lớn dần trong em thành tất cả
Không thể trong đời ta sống thiếu nhau!

Một Giấc Mơ Say

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!
Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ
Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm
Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo
Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây
Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ
Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm
Em nhớ gì về những chuyến xe xưa?
Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa
Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa

Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?
Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè
Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ,
Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ
Phố đông người sao thiếu bóng em qua?
Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ
Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…
(Huỳnh Minh Nhật)

Cô Đã Sang Ngang

Xa cách rồi đây cô biết không
Mai sau áo cưới bước theo chồng
Tôi đứng nhìn theo đâu dám nói
Một chữ thương người với đợi mong

Ôi những tư tình cô nhớ không?
Đò hoa pháo cưới khuất sang sông
Một khung trời mộng chiều mơ ước
Và tháng năm dài đã hoài công

Tôi biết nói gì phút chia tay?
Tim yêu vướng luyến nợ tình này
Duyên đã hao gầy đời đôi ngả
Khói thuốc tôi buồn rớt rơi đây

Cô có tiếc gì thời xa ấy?
Kỷ niệm trong tôi hẳn vun đầy
Bóng cô xa vắng chiều thương nhớ
Mỏi mòn trông ngóng cảnh lắt lay

Đó chuyến xe tình cô sang trang
Tôi đây ngơ ngẩn lệ ngàn hàng
Những lời thề hẹn trôi vào tối
Thơ sầu gợi nhớ thuở quan san

Cô về đường hoa, hoa thênh thang
Đêm mơ gối lụa ủ mộng vàng
Cùng người xứ lạ cùng mơ ước
Héo hon tôi bước, khói mênh mang

Thôi thế là thôi, thế là thôi!
Tình nghĩa năm xưa hết thật rồi
Không còn những tối nghe nhau kể
Cái nắm tay đầu chắc xa xôi?

Thôi biệt ly rồi cô biết đâu
Vỡ tan giọt nắng buổi sơ đầu
Đời tôi như thế là dang dở
Một cõi tâm tình hóa biển dâu

Tình tôi như thế là tan vỡ
Bụi hồng vương áo một dòng sâu…
(Huỳnh Minh Nhật)

Gửi Người Yêu Cũ

Em có còn đọc lại những vần thơ
Anh đã viết tặng riêng em ngày trước
Những vần thơ cháy bỏng niềm mơ ước
Về một tình yêu không thể chia ly…!

Thế mà rồi em vẫn ra đi
Bỏ lại đời anh bao niềm tê tái
Dù hiểu tình yêu không bao giờ trở lại
Mà đến giờ vẫn ôm mãi mộng xưa.

Xa em rồi anh vẫn làm thơ
Những câu thơ không còn hay như trước
Bởi một lẽ giản đơn em cũng biết
Thơ không em – thơ viết vô hồn.
(Phong Nguyên)

Viết Cho Người Yêu Cũ

Có những điều không thể nói cùng nhau
Nên cứ mãi nặng lòng như thế đó
Người ra đi. Và trái tim bỏ ngỏ
Hư ảo tình buồn xa vắng tựa trăm năm…

Kỷ niệm là gì ? Đôi lúc phải khóc thầm
Khi chạnh nhớ vòng tay ngày xưa cũ
Hoa tím tơi bời trong màn mưa cuối vụ
Mình chia tay như chưa gặp bao giờ .

Khát vọng mệt nhoài. Vỡ vụn những ước mơ
Lòng tan nát – khu vườn sau cơn bão
Em lắng nghe tiếng thở dài cao ngạo
Thấy thương mình như con sóng cô đơn…
(Tâm An)

Mất Hồn

Bỏ hết buồn rồi ta còn không
Hay ta còn lại hạt bụi hồng
Lững lờ trong gió trôi trong nắng
Mất cả ngọn nguồn quên đục trong!

Núi lở sông bồi rừng cháy khô
Chuồn chuồn ngơ ngác tưởng nằm mơ
Mưa không về nữa trời quên đất
Đất cũng rã tan hết đợi chờ

Hiu hắt xương tàn khoác áo tơi
Tới lui xuôi ngược chẳng ai mời
Bao nhiêu quán trọ đều từ chối
Chiếu đất tìm vui nhớ màn trời

Buồn với ta như biển với sông
Bao nhiêu nguồn nước cũng chung lòng
Bỏ buồn ta chỉ như chong chóng
Hết gió loay quay cũng uổng công!

Sông biển cạn khô: cá đâu còn
Tre già đau tủi khóc măng non
Thịt da không có tình không có
Ma đói ma no cũng mất hồn!

Gửi lại chút buồn trong áo thơ
Mai kia chuyển kiếp vẫn mong chờ
Tin vui đến với người yêu cũ
Ta vẫn còn buồn để bơ vơ!
(Luân Tâm)

Chuyến Xe Hoa Buồn

Xa cách rồi đấy anh biết không?
Xe hoa đưa tôi về nhà chồng
Bỏ lại đằng sau khung trời mộng
Và người yêu cũ lúc ngang sông.

Xe hoa chở nặng nợ tang bồng
Ba năm thề hẹn hóa hoài công
Anh về đôi ngã đời khó gặp
Lỡ bước tôi đi lệ ngàn dòng

Thôi thế là thôi, là thế thôi
Dưới giàn hoa ấy hết thật rồi
Không còn những chiều ngồi xõa tóc
Bên người yêu mơ chuyện lứa đôi

Một chuyến xe hoa chở nổi buồn
Kỷ niệm tơ tình hẳn còn vương
Đóa hoa trinh hoa bạch tôi cài tóc
Dâng người chồng mới nghẹn đêm trường

Tôi nuối tiếc gì chốn xa đây
Mà anh còn lưu luyến vun đầy
Hình ảnh tôi thời như sương khói
Cuộc tình xanh ai nở quệt vôi

Trời hỡi bao giờ mới dần vơi
Câu chuyện xe hoa với tình người
Bao giờ mới hết câu dang dở
Cánh hoa trong gió rụng tả tơi

Giấu mãi trong tim khối khổ sầu
Con chim bay về chốn bể dâu
Thiếu phụ như em tâm hồn héo
Tháng ngày chồng chất bao dãi dầu
(Trường Phi Bảo)

Ngươi Yêu Cũ

Có phải em giờ là người yêu cũ?
Kí ức nào nay đã phủ rêu xanh
Anh vẫn thế vui đùa cùng tình mới
Rất ngọt ngào đâu còn nữa cho em

Có phải em giờ là người yêu cũ?
Bàn tay anh giờ ấp ủ tay ai?
Những kỉ niệm theo năm tháng phôi phai
Cố gượng cười ta thành người xa lạ

Có phải em sẽ mãi là người cũ?
Chẳng bao giờ sự thật đó là mơ
Đời bơ vơ đưa em về quá khứ
Thuở ban đầu ta chẳng thuộc về nhau.
(Kiều Trinh)

Trên đây, tapchivannghe.com đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn những Bài Thơ Nhớ Về Người Yêu Cũ Da Diết Mong Chờ. Tâm trạng nhớ người yêu cũ nặng trĩu khiến bạn luôn mệt mỏi, hình ảnh ấy xuất hiện ngay cả trong giấc mơ ám ảnh bạn. Những bài thơ nhớ người yêu cũ trên đây sẽ giúp bạn giãi bày tâm tư, niềm khao khát của mình.

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.