Thơ hay

+ 499 Bài Thơ Tiếc Thương Cha Mẹ Đã Mất Xót Xa Nhất

3481

Viết về những bậc sinh thành thì chắc chắn không bao giờ viết hết được, người Mẹ người Cha cả cuộc đời tần tảo chăm lo cho chúng ta hàng ngày, mặc kệ cho thời gian lấy đi bao vêt nhăn in hằng trên gương mặt. Ngày hôm nay chúng tôi xin viết những dòng và những Bài Thơ Tiếc Thương Cha Mẹ Đã Mất Xót Xa Nhất, cùng theo dõi nhé!

+ 499 Bài Thơ Tiếc Thương Cha Mẹ Đã Mất Xót Xa Nhất 1
Bài Thơ Tiếc Thương Cha Mẹ Đã Mất Xót Xa Nhất

Thương Nhớ Cha – Tác Giả: Danh Chín

Còn cha gót đỏ như son
Mất cha đôi gót con con lấm bùn
Còn cha áo gấm hài nhung
Mất cha gian khó theo cùng gió sương

Còn cha chỉ lối dẫn đường
Mất cha ai sẽ soi đường con đi
Còn cha ai dám khinh khi
Mất cha đời sẽ thị phi ra vào

Còn cha vui sướng biết bao
Mất cha nghèo khó gian lao nào bằng
Còn cha dạy dổ khuyên răn
Mất cha ai sẽ được bằng như cha

Giờ đây cha đã đi xa
Ngày đêm con nhớ cha già biết bao
Nhớ cha nước mắt nghẹn ngào
Giờ đây cha đã đi vào thiên thu

Giờ cha vào cõi âm u
Giờ cha vào chốn vi vu gió buồn
Nghiêng mình con kính dâng hương
Nhìn lên di ảnh con thương nhớ nhiều

Thêm Một Ngày Có Cha – Tác Giả: Ngọc Toàn

Cha về nơi cõi vĩnh hằng
Đi theo tiên tổ cao tằng cha ơi
Đau lòng con nước mắt rơi
Bên con mà thấy đất trời mãi xa.

Từ nay con đã mất cha
Đất bằng như thể vỡ òa dưới chân
Trách trời sao nỡ xoay vần
Cha con cách biệt âm trần từ đây.

Cầu cho trái đất ngừng quay
Để con..thêm được một ngày có cha..!

Cơ Hàn – Tác Giả: Lối Sốnq Sai Lầm

Mất Mẹ…rồi lại mất Cha
Thân em như kẻ ko nhà…đi hoang!
Đời em là chuỗi cơ hàn
Nay ko Cha Mẹ…gian nan gấp mười!

Mong chờ một vạt Nắng tươi
Tìm đâu thơ dại…nụ cười…ngày xưa?
Ráng chiều Bìm Bịp kêu chưa?
Qua Sông nước cuốn đời thừa em đi!

Tội tình em…tội tình gì?
Mà trong đôi mắt khắc ghi muôn sầu!
Tủi lòng…em bít về đâu?
Miếng Cơm manh Áo từ lâu…chẳng lành!

Tuổi em như búp trên cành
Qua cơn Bão lớn…chồi xanh…bỗng tàn!

Một Thâm Tình – Tác Giả: Mộng Cầm

Ai cũng có một quê hương tình mẹ
Tiếng ru hời khe khẽ mãi bên tai
Nhưng Tinh cha vẫn đẹp cả muôn ngày
Cha lam lũ áo sờn vai nắng cháy

Cha hỡi cha trong lòng con nhớ mãi
Dáng cha gầy phải dầu dãi quanh năm
Cha đã hy sinh trong nỗi lặng thầm
Vì chúng con thân dãi dầm mưa gió

Cha nâng niu con từ thời bé nhỏ
Nhớ muôn đời hình ảnh đó sao quên
Nghĩa ân kia con chưa kịp đáp đền
Thì cha nay đã thành người thiên cổ

Cha mất rồi giờ tim con tỉnh ngộ
Đã muộn màng con cố nén đau thương
Cầu nguyện cha ở tận chốn thiên đường
Hãy hiểu con lòng dường như muối xác

Cha không còn ! Một nỗi đau mất mát
Một thâm tình mà người khác chẳng thay
Giờ mơ ước con được nắm bàn tay
Của cha yêu ! Cho con đây bớt nhớ

Công Ơn Cha Mẹ – Tác Giả: Trần Tư Cách

Đời người là áng phù vân.
Công Cha nghĩa mẹ bao lần kính thương.
Ơn Cha tựa núi dặm trường.
Nghĩa Mẹ biển lớn tình vương dạt dào.

Trần gian tựa giấc chiêm bao.
Nửa đêm tỉnh mộng hiếu nào đáp ơn.
Đời người lắm tủi dại hờn.
Giầu chi nhạt thếch vô ơn ích gì.

Gom đầy tiện ích mà chi.
Nằm xuôi tay xuống có gì mang theo.
Đời người nghĩ tủi phận nghèo.
Hẩm hiu ngậm đắng như bèo đáy sông.

Phận người không nhớ hiếu công.
Còn gì ngửa mặt lên trông với đời.
Chỉ là những chiếc lá rơi.
Cuộn bay trong gió rụng rời rồi tan.

Công Cha nghĩa Mẹ chứa chan.
Nguyện lòng Kính nhớ muôn vàn ghi ơn.

Mồ Côi – Tác Giả: Linda Nguyen

Em ơi em ngủ cho ngon
Mẹ cha mất hết chỉ còn chị thôi
Nhìn mà thấy tội em tôi
Mới ba bốn tuổi mồ côi mất rồi

Kiếp người như lục bình trôi
Nhớ thương cha mẹ bờ môi ru hời
Mồ côi tội lắm ai ơi
Chén cơm chẳng đặng suốt đời vương mang

Những ngày sống kiếp lang thang
Thương em ốm yếu lại mang bệnh tình
Nhìn em chỉ biết lặng thinh
Giá mà đau khổ một mình chị mang

Thương em lệ đổ hai hàng
Xin trời ban phước ngàn vàng mang ơn
Còn cha còn mẹ vẫn hơn
Mất cha mất mẹ tủi hờn lắm thay

Giá mà cha mẹ nơi này
Con đâu sống cảnh đầm lầy hôm nay
Cuộc đời còn lắm chua cay
Mẹ cha mất hết như cây lìa cành

Nhìn trời xuyên tận mây xanh
Cho con thoát cảnh xin canh cơm thừa..

Nhớ Cha – Tác Giả: Xương Rồng

11 năm đã qua rồi .
Cha ơi cha đứng cha ngồi nơi đâu ?
Lòng con mang nặng nỗi đau .
Mất cha mất mẹ còn đâu nụ cười .

Mẹ con sớm đã đi rồi .
Cha còn ở lại là nơi con về .
Cha ơi tình nghĩa phu thê .
Cha đi cùng mẹ chẳng về với con .

Chúng con còn trẻ còn non .
Mẹ cha đi cả để còn ai thương .
Nhớ xưa một nắng hai suong .
Mẹ cha vất vả trăm đường nuôi con .

Công ơn cao tựa bằng non .
Chị em con nợ cha còn nhớ không .
Giờ con đủ cánh đủ lông .
Muốn đền nghĩa mẹ Cũng không kịp rồi .

Cha mẹ giờ ở trên trời .
Có được an lạc con thòi bớt đau ..
Đau này cho tôi mai sau .
Cho bạc mái đầu con mãi không quên.

Tình Ta – Tác Giả: Huyen Thi Nguyen

Nhìn bóng Cha gầy yếu….lệ tuôn dòng
Da khô sạm, lưng còng theo năm tháng
” Thương bầy trẻ, mình ơi ! tôi sẽ gắng….
Đừng lo gì, mưa nắng….chẳng sao đâu “

Lời của Người, tâm sự giữa đêm thâu
An ủi Mẹ, nghe dạt dào thương cảm
Con được khỏe được no lòng vui lắm
Nhìn trẻ cười, dạ ấm….mệt xua tan

Có những hôm trời giông tố ngập tràn
Mẹ lo lắng bên đàn con nhỏ dại
Đêm mù mịt, đợi Cha về….đợi mãi
Bởi Cha còn dầu dãi cuộc mưu sinh

Mẹ mất đi, Cha hiu hắt một mình
Con đã lớn trong tình Cha nghĩa Mẹ
Ơn dưỡng dục sinh thành nào xem nhẹ
Khắc sâu vào tim trẻ chẳng hề phai

+ 499 Bài Thơ Tiếc Thương Cha Mẹ Đã Mất Xót Xa Nhất 2
Bài Thơ Tiếc Thương Cha Mẹ Đã Mất Xót Xa Nhất

Viết Cho Cha – Tác Giả: Cỏ Dại

Đêm nằm mơ nước sông Đà
Ngẩn ngơ mường tượng dáng cha chèo đò .
Một đời trang trải âu lo
Nếp nhăn khóe mắt , thân cò khẳng khiu

Thuyền về bến nước đìu hiu
Thương cha cơm áo chắt chiu tháng ngày
Sông đêm chợt động gió lay
Mình cha chèo lái những ngày bình yên .

Lá vàng rụng xuống mái hiên
Giấc mơ con thức nước hiền hòa reo .
Lửng lơ những bóng hoa bèo
Cha ơi ! Sông chảy .. nước theo con về ..

Cha Tôi – Tác Giả: Nguyễn Dũng

Cha tôi!
Kiêu hãnh,khiêm nhường
Bạt gió,phong sương
Quê hương
Vài ba chốn.
Một đời tài hoa…
Chẳng khai sơn phá thạch
Cũng đủ năm bảy nghề.!

Cha tôi.!
Chân bước mòn năm tháng
Đi từ đồng bằng
Đi tới sơn khê.
Một đời rong ruổi
Một đời say:
Nhạc, họa và thơ…

Cha tôi.!
Tiếng cười rung đại ngàn
Tóc trắng bay cùng gió núi
Thủy chung với họ hàng
Hào hiệp…
Luôn bao dung kẻ dưới.

Sau những chuyến đi xa
Cha về với mẹ.!
Ầm ào…rồi lặng lẽ.
Chỉ thấy vang tiếng cười
Cùng thương nhớ
Lăn dài trên mắt mẹ tôi.!

Chúng tôi lớn lên
Tự do!
Như nắng gió
Mây trời…
Có thấp thoáng hình hài
Khí phách của cha tôi.!!!

Cha Mẹ – Tác Giả: Nguyet Hoang

Nước nguồn mát ngọt chảy không nguôi
Sánh với công ơn mẹ trên đời
Sinh thành ,dưỡng dục như trời bể
Không thể kể ra được thành lời

Núi Thái Sơn kia cao chọc trời
Ví với công lao của cha tôi
Chăm, dắt đời con… bao gian khổ
Yêu lắm , thương nhiều Cha ,Mẹ ơi…!

Nhớ Cha – Tác Giả: Kim Dung

Thời gian thắm thoát thoi đưa
Cha đi ngày ấy cơn mưa cuối mùa
Con buồn con khóc hơn mưa
Lòng đau xót quá buổi trưa nhớ đời.

Nhớ cha nỗi nhớ đầy vơi
Bao nhiêu nước mắt tuôn rơi não lòng
Thương cha qua những ngày đông
Cả đời vất vả long đong dãi dầu.

Một mình cha thức canh thâu
Cơn mưa ướt đẫm héo sầu thân cha
Một mình vất vả bôn ba
Thương con đâu kể xót xa cuộc đời.

Dù nay cha đã về trời
Ơn cha dưỡng dục cả đời chẳng quên
Có bao nỗi nhớ không tên
Con đây cứ ngỡ kề bên cha hiền.

Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm Mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng Mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao với
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Đừng khóc Mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười
(Trần Trung Đạo)

Nhớ Mẹ Phương Xa

Đêm nay nhớ mẹ biết bao
Mẹ yêu mẹ ở nơi nào mẹ ơi
Xa xôi cách trở trần đời
Còn đây mãi mãi những lời yêu thương

Tim đau nhói lòng con quặn thắt
Nhớ mẹ hiền nước mắt dài tuôn
Nỗi đau mất mẹ con buồn
Tình thương mẹ mãi vẫn luôn trong lòng

Mẹ ơi con ước con mong
Được mẹ yên ấp trong vòng tay yêu
Quẩn quanh bên mẹ sớm chiều
Nghe mẹ dăn dạy những điều phải hay

Luôn luôn được nói lời này
“Con yêu mẹ lắm” hằng ngày mẹ ơi
Được tâm sự thủ thỉ lời
Nhọc nhằn chia sẻ cho vơi lỗi lòng

Lệ tràn miệng đắng mắt cay
Quạnh hiu vắng Mẹ tháng ngày dài thêm
Lá vàng rụng giữa trời đêm
Mẹ còn đâu nữa Mẹ hiền con ơi…
(Trần Lợi)

Lễ Mẹ, Khóc!

Thui thủi mình con giữa chợ đời
Chiều nay nhớ Mẹ quá đi thôi
Hải hà công đức như sông biển
Thiên địa thương yêu tựa đất trời
Suốt kiếp chỉ lo con trượt ngã
Một đời quên mất Mẹ thân côi
Bao người Lễ Mẹ mừng vui chúc
Thơ thẩn con ngồi khóc Mẹ thôi
(Lê Du Miên)

Mất Mẹ

Phụ mẫu xa rồi nghĩ xót thân
Giờ đây cách biệt tủi dương trần
Con khờ tối lại mong đầu ngõ
Cháu dại chiều qua đợi trước sân
Tiếng dạy hôm nào nay vẫn nhớ
Lời khuyên bữa nọ mãi luôn cần
Hoa cài trắng ngực hương trầm tỏa
Nấc nghẹn âm thầm lễ báo ân
(Hoàng Hiện)

Đêm Vu Lan Nhớ Mẹ

Trăng khuya ngời sáng ánh Vu Lan
Quê cũ trùng khơi biệt ngút ngàn
Khắc khoải lòng con hoài nhớ mẹ
Cao vời tuổi hạc lắm gian nan

Bông hồng cài áo tủi lòng con
Lạc lõng tha hương dạ héo hon
Người ta mất mẹ cài hoa trắng
Tôi phận đơn côi – Mẹ vẫn còn

“Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau”
Trớ trêu cho cảnh thương đau
Biển Đông sóng vỗ dạt dào tình thâm

“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”
Mơ ngày mẹ sống bên ta
Cúc vàng dâng mẹ làm quà Vu Lan

Mẹ ơi mẹ có biết không?
Đời con vắng mẹ như còng mất ngoe!
(Trường Phong)

Đời Con Đã Mất Mẹ Rồi

Năm xưa tôi còn bé
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để dòng nước mắt chảy
Là hết khổ đi rồi

Chuông chùa lạnh rơi rơi
Hoàng hôn phủ quanh mồ
Tôi thấy tôi mất mẹ
Như mất cả bầu trời
(Xuân Tâm)

Sắc Hoa Nhớ Mẹ

Hoa trắng con cài mất mẹ rồi
Chạnh lòng nhớ mẹ dạ khôn nguôi
Lời ru một thuở đâu còn nữa
Đau khổ muôn trùng lệ mãi rơi

Lần lựa thời gian cứ đẩy đưa
Tình con thương mẹ biết sao vừa
Mẫu từ hiền dịu đâu còn nữa
Khó thể tìm ra được thủa xưa

Mẹ đã cho con những ước mơ
Tình thâm mẫu tử đến vô bờ
Chiều tàn bóng mẹ mờ hư ảo
Chuối chín trên cây rụng bất ngờ

Con mất mẹ rồi sống vất vơ
Đường đời gian khổ đến bơ phờ
Trong mơ cứ nghĩ là còn mẹ
Tỉnh giấc giật mình dạ ngẩn ngơ

Mỗi lần nhớ mẹ lệ rơi tuôn
Đau xót tim con nhũng nỗi buồn
Kỷ niệm ngày xưa còn nhớ mãi
Thương con mẹ khổ đến ngập hồn

Một đời của mẹ đẫm phong sương
Sinh tử biệt ly chuyện khó lường
Duyên nghiệp tự lòng nào biết trước
Con mất mẹ rồi mất yêu thương

Hoa trắng con cài lên ngực này
Con tim nức nở nhận niềm đau
Công ơn của mẹ chưa đền đáp
Mẹ đã đi rồi con khóc đây

Nguyện cầu hồn mẹ ngủ nồng say
Tỉnh tọa thiên thu đất PHẬT này
Con trẻ trần gian buồn vĩnh biệt
Một thân Côi cút sống lưu đày
(Vũ Hùng Việt)

Biết Tìm Mẹ Đâu?

Sao con gọi Mẹ không ơi?
Lòng con buồn lắm một trời xót xa!
Sáng nay Mẹ nói rằng là:
“Chiều về Mẹ sẽ mua quà cho con…”
Và rồi con đợi mỏi mòn
Mẹ về đất lạnh bỏ con nơi này!
Lệ lòng sao quá đắng cay
Trời ơi sao nỡ sắp bày biệt ly
Mẹ ơi! Về với con đi…
Đừng xa con nhé đừng đi một mình!
Mẹ nằm yên đó lặng thinh
Để con ở lại chỉ mình con thôi
Giờ con mất Mẹ thật rồi!
Từ nay con sống mồ côi nơi này!
Mẹ về với gió ngàn mây…
Con tìm đâu được tháng ngày xa xưa
(Ngọc Nghĩa)

Mẹ Và Con

Cơn mưa lớn cho bùn non ngập nước
Mẹ khom người trên mảnh lúa tươi xanh
Cưu mang con vừa thôi tuổi tròn trăng
Giấc ngủ thiếu miếng cơm ăn dè dặt.

Con đường xình lầy mẹ rút chân từng bước
Miếng vải dày cột bụng đỡ con lên
Đường trơn lắm con ơi mẹ trượt ngã mấy lần
Thân non nớt, tuổi đời còn non nớt.

Có những đêm cơn mưa dài không ngớt
Vài ánh đèn leo lét kẻ đi qua
Một thân một mình mẹ lắm lo xa
Ngồi dựa lưng vào vách tre để ngủ.

Con giẫy trong lòng trưa hè nắng lửa
Mảnh áo trên mình không đủ mát cho con
Biết làm sao đây chiếc nón lá lại mòn
Mẹ xoay người đưa lưng về phía trước.

Trái bí non mẹ luộc lên lấy nước
Làm canh chan nuôi con lớn từng ngày
Sanh con ra mẹ hơ hổng đôi tay
Con đã mất mẹ chết niềm mong ước.

Bao năm rồi con vẫn theo từng bước
Thương nhớ về con mãi mãi một hình hài
Nhỏ bé lắm con ơi ! Nhưng vẫn nối dài…
(Vân Minh)

VẮNG MẸ – Thơ: Mami Vam

Vắng mẹ rồi giọt nắng cũng hanh hao
Buồn xơ xác bao cành cây ngọn cỏ
Hiu hắt mây thẫn thờ lên làn gió
Vắng mẹ rồi khó tìm thấy niềm vui.

Vắng mẹ rồi ai chia sẻ ngọt bùi
Ai động viên nguôi ngoai niềm cay đắng
Vắng mẹ rồi ai sớt chia gánh nặng
Ai lặng nhìn con trẻ trọn giấc say.

Vắng mẹ rồi con thiếu một vòng tay
Thiếu bóng mẹ đêm ngày ngồi tựa cửa
Vắng mẹ rồi con có còn đâu nữa
Bữa cơm chiều đầy ấm áp yêu thương.

Vắng mẹ rồi vất vả cuộc sống thường
Một mình con phải đương đầu gánh chịu
Vắng mẹ rồi lòng con đây mới hiểu
Mẹ kề bên hạnh phúc nhất trên đời.

KHÓC THƯƠNG CHA – Thơ: Nguyễn Phú Bình

Như vòng quay bánh xe lăn hoài mãi
Cuốn trôi theo mòn mỏi cả cuộc đời
Mới hôm nào người khỏe mạnh tươi vui
Mà hôm nay héo mòn thân tàn tạ

Con thương lắm cả đời cha vất vả
Vì vợ con người quên cả bản thân
Cố vươn lên thoát khỏi cảnh cô bần
Nay vẹn toàn thì tử thần tìm đến

Vẫn biết rằng cũng tới ngày số tận
Cõi trần gian sống tạm thác gửi nhờ
Trên giường bệnh người vẫn nhắc nhở
Xin hóa thành tro phủ ánh lửa tàn

Con nhớ mãi lời cha thường bảo ban
Sống thương yêu anh em hãy kết đoàn
Đùm bọc nhau mỗi khi gặp hoạn nạn
Kiêu hãnh lên ta hơn chán vạn người

Số đã hết ông trời đang gõ cửa
Mời người đi đến trước cửa Nam Tào
Người thiêm thiếp như vẫn còn chiêm bao
Hồn lơ lửng như lạc vào cõi mộng

Ôi mong manh sự sống chỉ tấc gang
Thân còm cõi sức tàn nào chống nổi
Đau đớn thay lời người thường trăng trối
Cuộc đời cha trôi nổi kiếp phong trần.

TIỄN CHA VỀ CÕI VĨNH HẰNG – Thơ: Nguyễn Phú Bình

Khăn tang trắng phủ một màu
Hoa cài di ảnh úa màu dương gian
Nỗi đau cứ mãi ngập tràn
Lệ dâng tuôn chảy mênh mang cõi lòng

Người đi trời đất ngóng trông
Rời xa nhân thế rực hồng chốn mơ
Người về cõi lạc hư vô
Để lại thương tiếc vô bờ cháu con.

ĐÊM TIỄN BIỆT – Thơ: Diệp Ly

Cha đi về với mây trời
Bỏ con ở lại giữa đời tiếc thương
Từ nay cách biệt âm dương
Lệ rơi nhòa nhạt khói hương tạ từ

Mai này con trẻ bơ vơ
Hiếu thân oằn nặng bao giờ trả xong?
Xót xa cào xé cõi lòng
Đường đời hun hút mênh mông nỗi sầu

Thâm ân nay đã về đâu
Mà đường tử biệt bóng câu qua thềm
Tiễn cha hoang lạnh trời đêm
Gió mưa than thở nỗi niềm bi ai

Tâm tư nặng nỗi u hoài
Tìm trong ký ức vòng tay cha già
Bây giờ mỗi bước một xa
Bây giờ nước mắt như là mưa tuôn

Bây giờ ôm nỗi đoạn trường
Bây giờ tiễn biệt tình thương trọn đời.

MỘT TRĂM NGÀY – Thơ: Diệp Ly

Một trăm ngày kể từ lúc cha đi
Mái nhà xưa còn ôm ghì nổi nhớ
Bóng dáng cha từng chiều trên lối nhỏ
Tiếng gậy tre từng nhịp gõ trên đường.

Cha đi rồi hoang vắng một trời thương
Đêm mộng mị trong đoạn trường nước mắt
Nghe chơi vơi với niềm đau quặn thắt
Ảo ảnh buồn làm ngơ ngác lòng con.

Cha đi rồi ngày tháng cũng héo hon
Bao hối tiếc làm mỏi mòn ký ức
Con chông chênh với nỗi niềm day dứt
Chữ thâm tình chia cắt nẻo trần gian.

Cha đi rồi theo mây khói dần tan
Con ở lại với muôn vàn thương nhớ
Đường âm dương câu hiếu thân đành lỡ
Cha đi rồi từng mảnh vỡ hồn đau.

NHỚ CHA – Thơ: Quốc Phương

Lòng cha mẹ..bao la như biển cả
Suốt cuộc đời..những vất vả lo toan
Đã bao năm..cuộc sống ấy cơ hàn
Nhưng cha mẹ..không thở than kêu khổ

Nay mẹ yếu..cha thành người thiên cổ
Âu cũng là..kiếp số phải chia ly
Ơn sinh thành..chưa đền đáp được gì
Mà cha đã..ra đi mình một cõi

Nơi xa ấy..cha ơi cho con hỏi
Lúc lạnh lòng..ai khăn gói cho cha
Có phải chăng..nơi ấy lạnh lắm mà
Không thể giúp..xin cha lời xin lỗi

Nhớ cha lắm..mong thời gian đánh đổi
Quay ngược về..để sớm tối bên nhau
Có mẹ cha..cùng con cháu cháo rau
Sống đầm ấm trên con tàu cha lái.

VIẾNG MỘ CHA

Thơ: Minh Lý

Nghẹn ngào giây phút viếng cha
Khói hương nghi ngút lệ nhoà mắt cay
Cha đi đã mấy Thu rày
Âm dương cách biệt bao ngày nhớ thương

Hàng cây xào xạc bên đường
Cha nằm yên nghỉ hàng dương ru hời
Nhớ ngày con bé cha ơi
Lời cha ấm áp bên nôi quê nhà

Hôm nay ngày giỗ của cha
Tâm hương con thắp lệ nhoà tim đau
Cha ơi con khấn nguyện cầu
Mong cha siêu thoát thẳm sâu trong lòng.

MẸ ƠI! CON ĐÃ VỀ – Thơ: Phan Trong Tiến

Tạm biệt quê nghèo ra đi kiếm sống
Chốn quê người không bóng một người thân
Nhớ buổi con đi mẹ cứ tần ngần
Mắt đẫm lệ tiễn dần con ra cổng

Chốn bon chen con gắng lòng chịu đựng
Ngày trở về cho mẹ ấm buồng tim
Cho mẹ con ta cuộc sống êm đềm
Trên mảnh đất ngọt mềm tình nhân ái

Mẹ kính yêu! hãy gắng lòng nán đợi
Con sẽ về bên mẹ sớm mẹ ơi!
Nhưng trớ trêu số phận một kiếp người
Con đau đớn trách trời sao lại thế

Con đau đớn trách trời sao quá tệ
Để lúc này con máu lệ trào tuôn
Khi sáng nay con nhận được tin buồn
Tin sét đánh mẹ hiền vừa tạ thế

Kể từ nay ai là người chia sẻ
Bao nỗi buồn vui, lẽ sống trên đời
Kể từ nay con chẳng được bàn tay
Mẹ vuốt ve trong đêm dài vắng lạnh

Máy bay ơi! hãy nhanh dùm hạ cánh
Để tôi kịp về với mẹ chiều nay
Gió hãy xua tan những đám mây dày
Cho tôi được ấm lòng bên xác mẹ

Nhạc công ơi! hãy nhẹ nhàng,khe khẽ
Nốt nhạc buồn ru tiễn mẹ tôi đi
Nén tâm nhang con bất hiếu lạy qùy
Đưa tiễn mẹ đi về nơi âm giới

Nơi xa ấy mong mẹ hiền thứ lỗi
Con mẹ dại khờ tội lắm mẹ ơi!

NGÀY MẸ RỜI XA – Thơ: Quý Phương

Hồi ức ngày nào con nhớ mãi chẳng quên
Ngày Mẹ ra đi bỏ đàn con nheo nhóc
Ông trời buồn nên ông trời cũng khóc
Nước mắt ngập cánh đồng ngập cả đám lúa non

Ngoài bờ đê con đứng khóc một mình
Nghe tiếng Ngoại trong nhà cũng nấc lên thương tiếc
Mỗi người đều mang tâm trạng buồn da diết
Người đến tiễn đưa chật kín trước hiên nhà

Mẹ nằm yên trên một chiếc băng ca
Đàn con dại vây quanh gào thét gọi
Cha thờ thẫn mắt vô hồn đau nhói
Không khí phủ trùm một màu tối tang thương

Người ta đem quà đến dành dỗ chúng con
Cám cảnh, xót xa nên lòng người trĩu nặng
Mưa trút nước ngoài hiên, trời một màu ảm đạm
Hương khói vô tình chạm khóe mắt cay cay.

CÔNG ĐỨC SINH THÀNH – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Làm người khổ lắm ai ơi
Khi nhìn Cha Mẹ…lìa đời ra đi
Giờ thương cũng chẳng ích gì
Chỉ còn câu nói khắc ghi trong lòng.

Từng dòng nước mắt long đong
Khói hương nghi ngút theo dòng đời trôi
Trần gian khi giả biệt rồi
Thì thân xác cũng nằm phơi núi rừng.

Dù cho vai gánh tay bưng
Cao lương mỹ vị cũng chừng ấy thôi
Nhớ thương than thở đứng ngồi
Dương gian âm cảnh ngăn đôi chẳng còn.

Công Cha lặn biển trèo non
Nghĩa Mẹ tần tảo héo mòn ngày đêm
Chỉ mong con sống êm đềm
Công thành danh toại ấm êm tình nhà.

Suốt đời yêu mến thiết tha
Nhớ công dưỡng dục mới là hiền ngoan
Đời luôn cay đắng bẽ bàng
Không Cha thiếu Mẹ…lòng tan nát lòng.

TÌNH CHA – Thơ: Nguyễn Thư

Vắng bóng Cha đã hai chục năm tròn
Mười một tuổi đầu con vành tang trắng
Tình phụ tử khiến lòng luôn mang nặng
Tuổi dại khờ nức nở giữa hoàng hôn

Cha hỡi Cha ! Giờ con đã lớn khôn
Luôn trăn trở kiếm tìm trong giấc mộng
Đấng sinh thành đã cho con sự sống
Nhưng mịt mờ lồng lộng bóng nơi đâu?

Cuộc đời Cha trọn một kiếp dãi dầu
Vì con trẻ mong đâu ngày đền đáp
Lời Cha dạy …ghi lòng con ấm áp
Sao chia lìa… cho mắt lệ tuôn rơi

Con lẻ loi trên muôn nẻo đường đời
Bao trắc trở đôi lần con muốn ngã
Người đi rồi mẹ hiền thêm vất vả
Trĩu đôi vai chuyện cơm áo gạo tiền

Ngày lại ngày con qua tuổi hồn nhiên
Nhìn kỷ vật nhớ Cha hiền da diết
Chốn cửu tuyền xa xăm Cha có biết?
Nỗi lòng con thổn thức mỗi Xuân về..!

HÌNH BÓNG MẸ TRONG CON

Thơ: Nguyễn Ngọc Bích

Mẹ đi con tuổi còn thơ
Từng đêm nhớ mẹ bơ vơ một mình
Còn đây chỉ bóng với hình
Thắt lòng con trẻ phải ghìm lệ rơi

Lớn lên xa biệt phương trời
Long đong giữa chốn chợ đời nổi trôi
Đắng cay cực khổ mẹ ơi !
Hướng về nơi ấy tìm lời ủi an

Biết rằng sông núi cách ngăn.
Âm dương ly biệt bao năm mỏi mòn
Nụ cười dấu nỗi héo hon
Ước rằng có mẹ cho tròn niềm vui

Đông về nuốt những ngậm ngùi
Thương cho cánh nhạn dập vùi gió sương
Trong giấc mơ đẹp lạ thường
Thấy hình bóng mẹ dặm đường bên con.

Lời ru ngày ấy vẫn còn
Mùa Vu Lan đến núi non điệp trùng
Vần thơ gửi trọn nhớ nhung
Nén nhang dâng mẹ cầu mong an bình.

CHA MẸ TÔI – Thơ: Vũ Duy Đà

Màn đêm xuống.. mang giọt sầu cô quạnh
Ánh trăng vàng vẽ thêm cảnh thê lương
Hỏi trời xanh sao ông chẳng tỏ tường
Gieo lên cái cảnh âm dương cách biệt

Ngàn tâm sự.. nay ngồi đây tôi viết
Kể chuyện đời khốc liệt của Mẹ Cha
Để nuôi con không quản đâu là nhà
Vai nặng gánh tìm bôn ba khắp chốn

Tôi sinh ra.. giữa cuộc đời bận rộn
Miền quê nghèo nơi bốn biển vây quanh
Đất quai đê lấn biển đắp lên thành
Ngôi nhà nhỏ cùng mái tranh che nắng

Bởi thương con.. đói lòng lên chẳng đặng
Cha âm thầm với gánh lặng trên vai
Vượt cả trăm ngàn vạn quãng đường dài
Hi sinh cả..đời trai vì..con cái

Một ngày kia.. Cha vĩnh viễn…nằm lại
Trên đồng hoang đầy cỏ dại mình Cha
Không người thân bởi xa cách quê nhà
Không kèn trống chẳng vòng hoa đưa tiễn

Cha mất đi.. tôi nào đâu nhận diện
Bởi mới tròn một tuổi biết được chi
Mẹ thay Cha no tất cả những gì
Từ manh áo đến bước đi con nhỏ

Thời gian trôi.. thoảng như là cơn gió
Mẹ âm thầm rồi cũng bỏ theo Cha
Nay ngồi đây nước mắt chảy nhạt nhòa
Viết đôi dòng tỏ công Cha nghĩa Mẹ.

Trên đây, tapchivannghe.com đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn những Bài Thơ Tiếc Thương Cha Mẹ Đã Mất Xót Xa Nhất. Qua từng dòng thơ, câu thơ tác giả đã khắc họa và chuyền hết những sự thương tiếc vô bờ bến đến với người cha già khuất. Hy vọng những bài thơ sẽ giúp bạn chia sẻ bớt những xúc động tiếc thương.

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.