Thơ hay

+ 499 Bài Thơ Tình Dễ Thương Nhất Mọi Thời Đại

777

Chắc hẳn trong mỗi chúng ta đều đã ít nhất một lần trong đời yêu và được yêu. Nói đến tình yêu, là nói đến một đề tài có sức hấp dẫn, lôi cuốn một cách đặc biệt, vì người nói lẫn người nghe đều không bao giờ thấy nhàm chán, vì thế từ lâu nó đã trở thành một đề tài quen thuộc, chiếm số lượng lớn trong kho tàng thơ ca. Cùng điểm qua một số Bài Thơ Tình được coi là những bài thơ hay nhất nhé!

+ 499 Bài Thơ Tình Dễ Thương Nhất Mọi Thời Đại 1
Bài Thơ Tình Dễ Thương Nhất Mọi Thời Đại

Dạ Khúc Mưa

Đêm…nhức nhối nỗi niềm riêng khôn tả
Tiếng côn trùng réo rắt quyện tiếng mưa
Khép lại nhé những tủi hờn uất hận
Cuộc sống bất công biết mấy cho vừa
Ai định nghĩa thế gian này muôn mặt
Ẩn số khó tìm phép tính chẳng giản đơn
Lòng người hiểm sâu thước nào đo được
Tối sáng trắng đen chẳng phân định tỏ tường
Những cung đường chia nút giao lối rẽ
Định mệnh nào hoạ vẽ được tương lai
Danh vọng tiền tài đam mê khát vọng
Bối cảnh tạo bày ai là kẻ thế vai ?
Kìa ánh chớp sáng loè trong đêm vắng
Gió hãi hùng giật rú từng cơn
Nỗi trống trải se thắt hồn thiếu phụ
Vần vũ mây che đèn cao áp chập chờn
Ta viết tiếp dạ khúc Mưa hiu hắt
Đường phố không người mưa nặng hạt dày thêm
Thấm vào đất theo mạch ngầm tạo hoá
Xé rách thinh không tiếng sấm nổ vang rền…

Đôi Dép

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!

Yêu

Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt
Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
– Yêu, là chết ở trong lòng một ít
Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt
Những người si theo dõi dấu chân yêu
Và cảnh đời là sa mạc vô liêu
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu, là chết ở trong lòng một ít

Bàn Tay Em

Gia tài em chỉ có bàn tay
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy
Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy
Quá khứ dài là mái tóc em đen.
Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em
Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng
Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng
Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?
Bàn tay em ngón chẳng thon dài
Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả
Em đánh chắt chơi thuyền thuở nhỏ
Hái rau dền, rau rệu nấu canh.
Tập vá may, tết tóc một mình
Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ
Đường tít tắp, không gian như bể
Anh chờ em, cho em vịn bàn tay
Trong tay anh, tay của em đây
Biết lặng lẽ vun trồn gìn giữ
Trời mưa lạnh, tay em khép cửa
Em phơi mền, vá áo cho anh.
Tay cắm hoa, tay để treo tranh
Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc
Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc
Tay em dừng trên vầng trán lo âu.
Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngã
Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ
Lấy thời gian đan thành áo mong chờ.
Lấy thời gian em viết những dòng thơ
Để thấy được chúng mình không cách trở.
Bàn tay em, gia tài bé nhỏ
Em trao anh cùng với cuộc đời em.

Vết Thương Trong Lòng

Có những nỗi đau không làm rách thịt da
Không ứa máu mà tái tê trong dạ
Tim nghẹt thở linh hồn như hóa đá
Muốn ôm trọn đất trời tan vào cõi hư vô
Những thăng trầm cuộc sống mãi đẩy xô
Nỗi đau ấy biến thành lòng dũng cảm
Trăm đắng ngàn cay chưa một lần oán thán
Sóng cả ba đào vượt ghềnh thác nhấp nhô
Có nỗi đau nào khiến nước mắt cạn khô
Bỗng vô cảm bỗng dại khờ đãng trí
Những ngang trái len vào trong mộng mị
Đoạn trường nào quay cận cảnh nỗi sầu bi
Vết thương kia em chẳng thể gọi tên
Cứ bám riết đeo đẳng em tội nghiệp
Nợ trần ai hay mối duyên tiền kiếp
Gánh hết cuộc đời thời gian chữa lành không? ? ?

Trăng Khuyết

Anh ngỏ lời yêu em
Vào một đêm trăng khuyết
Bởi tình yêu tha thiết
Biết tròn trước đêm rằm
Em vui lúc trăng tròn
Chạnh lòng khi trăng khuyết
Anh ơi anh có biết
Trăng hay tình lứa đôi?
Sao anh vội ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng chưa tròn!

Vô Tình

Vô tình anh gặp em
Rồi vô tình thương nhớ
Đời vô tình nghiệt ngã
Nên chúng mình yêu nhau
Vô tình nói một câu
Thế là em hờn dỗi
Vô tình anh không nói
Nên đôi mình xa nhau
Chẳng ai hiểu vì đâu
Đường đời chia hai ngả
Chẳng ai có lỗi cả
Chỉ vô tình mà thôi
Vô tình suốt cuộc đời
Anh buồn đau mải miết
Vô tình em không biết
Hay vô tình quên đi

THƠ TÌNH: BẮT ĐỀN ANH

Thơ: Hoàng Lan

Bắt đền anh ai bảo gieo sợi nhớ
Để bây giờ em mắc nợ tình anh
Để đêm về bóng anh cứ vây quanh
Đem yêu thương kết tranh tình không lối
Bắt đền anh gói em trong chờ đợi
Bức tranh màu tím sợi nhớ lung linh
Em ngẩn ngơ trong kỳ lạ riêng mình
Sợi tơ lòng vô hình anh giăng thả
Bắt đền anh ngày đó anh phải trả
Nhiều thật nhiều, tất cả có biết không
Trả cho em luôn nhé giấc mơ hồng
Vẫn chưa đủ, cả vòng tay anh nữa
Bắt đền anh, em bắt đền muôn thuở
Mỗi một ngày em ghi nợ cho anh
Thêm chút thương, chút dỗi em để dành
Đợi đến ngày đền anh luôn anh nhé!

HAI NỬA YÊU THƯƠNG

Thơ: Hoàng Lan

Nói khẽ thôi kẻo mọi người nghe đấy
Ngại lắm nè, họ nhìn thấy nữa cơ
Chẳng yêu đâu mà mi khép hững hờ
Má ửng hồng đợi chờ làn môi thắm
Nói khẽ thôi một lời yêu say đắm
Lời thì thầm nhưng nồng ấm con tim
Ong bướm kia nghe thấy cũng phải thèm
Rồi ghen tị mắt ướt nhèm tội lắm
Nói khẽ thôi phượng vĩ cười trong nắng
Đu đưa cành ai tặng nụ trộm thương
Ghét ghê chưa gió ngúng nguẩy bên đường
Len lén nhìn tóc mây vương cành lá
Nói khẽ thôi mây lướt trong chiều hạ
Mây ngừng trôi mây giòn giả ghẹo kìa
Ôi thiệt là! sao cũng kỳ lạ ghê
Nửa xa xôi nửa cận kề xao xuyến
+ 499 Bài Thơ Tình Dễ Thương Nhất Mọi Thời Đại 2
Bài Thơ Tình Dễ Thương Nhất Mọi Thời Đại

TÌNH MƠ

Thơ: Hoàng Lan

Anh tặng em triệu đóa hồng thắm đỏ
Nụ hôn nồng nhờ gió anh gửi trao
Bấy nhiêu thôi nhưng cũng thật ngọt ngào
Thật ấm nồng, ôi zdao…! Ngày hạnh phúc
Anh bên em thắm duyên tình mai trúc
Mơ một ngày tình hiện thực lên ngôi
Quên tháng ngày ta mong nhớ xa xôi
Mình bên nhau bồi hồi xuân tươi thắm
Thấy không anh? đường đời còn xa lắm
Em sợ nhiều…hãy nắm chặt tay em
Có anh rồi dù đường có dài thêm
Em vững bước đi bên anh mãi mãi
Thực hay mơ em cũng không ngần ngại
Anh biết mà cũng bởi tại yêu anh
Triệu bông hoa anh gửi em dể dành
Mỗi một ngày yêu anh là một đóa!

NGỐC À…!

Thơ: Vũ Thắm

Ngốc à! Em không nhớ anh đâu
Mà sao trái tim cồn cào nỗi nhớ
Từng phút trôi qua,từng giờ thêm nữa
Em vờ lặng im để anh phải chơi vơi
Em dối anh là em vẫn đang cười
Rằng đừng lo vì em không sao cả
Đếm thời gian trôi để anh vội vã
Nhưng một ngày sao dài quá anh ơi?
Đừng bắt em phải thề thốt thành lời
Vì trái tim làm sao quên anh được
Dù trăm năm cũng không thể bội ước
Có lẽ nào em riêng mình khát khao?
Ngốc à! Em chẳng yêu nữa đâu
Mà vắng anh như người điên đi lạc
Giữa chốn trần gian … hồn thu xơ xác
Biết nẻo về có em và có anh?
Mặc tình yêu sao quá đỗi mong manh
Ta cứ cho nhau niềm tin dù nguội lạnh
Ước mơ trong đời ngày kia cất cánh
Nắm tay về cho hạnh phúc đơm bông.

MÀU XANH ÁO LÍNH

Thơ: Hoàng Lan

Người ta bảo: em ơi đừng yêu lính
Cứ đi hoài bỏ mặc đó em ơi

Hổng thèm nghe! Bé lỡ yêu anh rồi
Đừng ở đó mà lôi thôi đấy nhé!
Anh đi xa bé cũng buồn lặng lẽ
Ngồi một mình sao nhớ thế, kỳ ta?
Đã hứa rồi, là không khóc à nha
Nhưng sao thấy xót xa hoài không biết
Hay là tại anh đi hoài biền biệt
Nên mắt buồn da diết nhớ về anh
Bé không thèm để ý lời xung quanh
Nhưng nói thiệt cũng chạnh lòng chút xíu
Áo xanh ơi! Bé chỉ mong anh hiểu
Vắng anh rồi cứ thiếu thiếu làm sao
Đỏ, đen, nâu bé chẳng thích màu nào
Bé chỉ yêu một màu xanh áo lính!

GIẬN

Thơ: Minh Nguyệt

Em giận rồi …không còn thương anh nữa
Chẳng thèm nghe lời bào chữa nửa đâu
Bỏ em chờ thao thức suốt đêm thâu
Đợi thật lâu rồi sầu đong trên mắt
Rõ ràng nha… đèn online còn sáng quắc
Dzị mà bảo rằng anh mắc việc công
Em biết rồi .. nên khỏi nói cho xong
Dzằng co chi…để mà thêm chống mặt
Quyết định rồi tiệt giao lun….khỏi nhắc
Không lại nói em thắc mắc đủ điều
Có bao giờ chịu nghĩ suy mà hiểu
Sao yêu thật nhiều mà thiếu niềm tin
Nè.. còn giận nhé .. đừng cố nhắn tin
Rồi giả như vô tình ..mà vương tội
Em yêu ơiiii… anh làm gì ….nên …..lỗi
Mà nỡ đoạn đành hổng nói một câu
Biết nói gì ..khi mắt ướt giọt châu
Giận một lần thật lâu.. cho anh biết
Từ ngày mai online …cũng không thèm liếc
Nếu còn lì… em quên ….thiệt… anh luôn….!!!!!!
Anh bận mà…Là anh nói thật luôn
Nào phải đâu phường buôn chanh bán khế
Nói em hiểu phải đâu anh kể lể
Rảnh anh nhắn liền….chỉ trễ chút thôi
Sao em đành cất tiếng nói chia phôi
Phải chăng tình nay nhạt rồi gần hết
Thời gian qua em đã dần thấm mệt
Với cõi lòng bê bếch những hoài nghi
Ngoài chân tình anh đây chẳng còn chi
Biết an ủi những khi em giận dỗi
Biết chân thành sửa sai khi lầm lỗi
Nhưng phận nghèo nên sớm tối lắm lem
Mấy dòng này anh xin gởi đến em
Để cảm thông để mong em thấu hiểu
Muốn em vui lòng không còn khó chịu
Thật tình thì anh cũng hiểu…em đau
Đừng cạn tình mà nói tiếng xa nhau
Tội anh lắm…lẽ nào em muốn thế
Rồi mai đây trên bước đường dâu bể
Những vui buồn anh biết kể ai hay
Nếu nhất lòng em đoạn tuyệt từ nay
Không hờn trách anh suôi tay thuận ý
Cầu mong em hạnh duyên luôn toàn mỹ
Anh trở về…..nơi vốn dĩ riêng anh.

DẠI KHỜ

Thơ: Minh Nguyệt

Em giận dỗi.. sao anh cộc lốc
Lại còn hay… trêu chọc người ta
Biết em mắt ướt rồi mà
Chẳng lo dổ ngọt ha ha ngồi cười
Ghét cái tính ..đười ươi thấy ớn
Lại ngang tàng.. cà chớn ghê luôn
Một câu mật ngọt chẳng buông
Thôi em ngồi đó anh chuồn trước đây
Nhớ đấy nhé.. ngày mai gặp gỡ
Thơ chưa xong… chết dở với anh
Trời ơi… mặt muốn tái xanh
Vò đầu bứt tóc đành hanh mắt nhìn
Ấm ức quá …lặng thinh không nói
Mấy hôm rồi ..anh gọi chẳng ..ơi
Ngon mà .. em sẽ bỏ lơi
Cho anh nhớ đến tơi bời mới thôi
Tuy nói vậy …buồn côi cút nhớ
Ngóng trông anh.. lo sợ đứng ngồi
Lở yêu anh quá mất rồi
Chắc đành chấp nhận thiệt thòi ..bỏ qua..!!!

GHÉT ANH

Thơ: Minh Nguyệt

Ghét anh.. chu mỏ nguýt dài
Dzị mờ …xa chút đoạ đài vì yêu
Cả ngày cái mặt buồn hiu
Ra vô facebook … thiếu điều bịnh luôn
Ghét rồi ..thơ viết hổng suông
Tình thơ trao gởi ..lời buông ngập ngừng
Gặp anh trong bụng thì mừng
Ngoài mặt e thẹn lưng chừng …ghét ghê.. !
Tại anh ..ai biểu hổng …mê
Nhào vô ôm đại …tỉ tê mộng lành
Để em thấp thỏm năm canh
Chiều nay nhớ quá …ghét.. thành bài thơ
Sao anh nỡ để em chờ
Khi ẩn..khi hiện… mập mờ online
Anh giờ mộng đẹp nồng say
Đâu hay em nhớ .. mắt ..cay..rồi nè…!!!
Đừng buồn…anh nói em hay
Ai kêu ghét đắng ghét cay làm gì
Giả vờ anh ngoảnh mặt đi
Để cho nếm vị ai bi đọa đày
Làm như chẳng biết chẳng hay
Cho dài nỗi nhớ cho đầy niềm thương
Người gì kênh kiệu ẫm ương
Chua ngoa lý sự mọi đường trước sau
Anh đi rồi mới thấy đau
Để dòng lệ tủi chực trào khóe mi
Ghét ghê cái tính lầm lì
Còn thêm hờn mác tự ti mọi điều
Nép vào anh nhé người yêu
Nín đi…anh vẫn thương nhiều hơn xưa
Nhưng từ nay phải nhớ chừa
Buông lời ghét ghét khó ưa lắm nè.

HÃY TRẢ LỜI EM

Thơ: Minh Nguyệt

Tình là gì ..sao lạ lùng anh nhỉ
Yêu là chi …mà xa chỉ một ngày
Nhớ quá trời đến nỗi mắt mi cay
Rồi dỗi hờn..giận hoài luôn cho biết
Nói em nghe về tình yêu tha thiết
Có phải là ghì … ôm miết lấy nhau
Nghe người lớn họ nói yêu là đau
Hết ngọt ngào.. quay lưng không nhìn mặt
Phải chăng yêu rồi người ta ..nhỏ nhặt
Ra đường cấm ngặt không được nhìn quanh
Cho dù chỉ là cái liếc thật nhanh
Mắt long lanh sẽ đọng buồn trách móc
Trái tim yêu thật thà không lừa lọc
Phải chung tình nói dóc giận à nghen
Yêu quá nhiều đôi lúc cũng hờn ghen
Xa xíu thôi là nghẹn ngào ..bật khóc
Yêu có phải thương đến từng sợi tóc
Hạnh phúc nghèo anh lộc cộc đèo em
Dưới trưa hè mồ hôi đổ ướt nhem
Nụ cười tươi làm mềm lòng cô nhóc
Yêu là gì… trả lời em đi …Ngốc
Yêu chưa anh …sao cứ chọc em hoài ..!!!!!

Đừng hỏi anh khái niệm của tình yêu

+ 499 Bài Thơ Tình Dễ Thương Nhất Mọi Thời Đại 3
Bài Thơ Tình Dễ Thương Nhất Mọi Thời Đại

Con gái thật dễ thương

Thơ: Nguyễn Hưng

Bởi với anh chỉ là điều nhỏ bé
Nó giản đơn như một cơn gió nhẹ
Là cho đi chẳng mong sẽ nhận về
Đâu rộng dài như biển cả lê thê
Không vĩ đại như sơn khê rừng thẳm
Chỉ nhỏ nhoi là tình yêu đượm thắm
Một trái tim chẳng tô đậm lọc lừa
Nhưng nhớ nè…đôi lúc rất khó ưa
Muốn sở hữu chẳng chừa cho kẻ khác
Câu bông đùa cũng nghe nhiều hờn mác
Sự quan tâm hơi nhạt cũng tủi lòng
Vắng một giờ đã nổi cáu biết không
Nghĩ vẩn vơ rồi bốc đồng sướt mướt
Đỏ con ngươi tóc tai thì dựng ngược
Nhìn người tình là nguýt trước liếc sau
Yêu chân thành đôi lúc sẽ thấy đau
Nơi ngực trái mà không sao giải thích
Tình yêu anh nó tầm thường cục mịch
Vậy hỏi người có dám nhích gần không?

CHUYỆN TÌNH TA VÀ HẮN

Thơ: Minh Nguyệt

Ta và Hắn… ôi sao mà quá giống
Chẳng chịu nhường cái tính nóng ngang nhau
Hể giận là như thác đổ tuông trào
Lửa bốc cao..ngoảnh đầu …ừ xa lạ ..!
Người ta nói biển tình không êm ả
Chẳng bền lòng sẽ vật vả vì yêu
Mà Hắn và Ta còn biết bao điều
Chưa thấu hiểu.. nên giận hờn nhau miết
Sáng hôm qua thấy hắn buồn da diết
Không biết chuyện gì cái mặt hổng vui
Lo dzữ lắm …nên lòng thấy bùi ngùi
Ta cố hỏi .. hắn cúi đầu im bặt
Thật bực mình… sao cứ hoài thắc mắc
Hắn châu mày..đầu lắc lắc bỏ đi
Tức cành hông ta cũng chẳng nói gì
Ừ mặc kệ… bận lòng chi cho mệt
Vắng mấy ngày dù lòng buồn sắp chết
Ta chẳng thèm.. mặc Hắn lết làm quen
Tại anh buồn cộng chút xíu ghen..ghen
Không quan tâm.. Ai đổ ghèn đâu nhé ..!
Ta mềm lòng.. hắn ngọt ngào nhỏ nhẹ
Lời nồng nàn luôn khe khẽ bên tai
Say em rồi .. .tất cả tại anh sai
Biết không em… từng ngày qua anh nhớ
Hết giận rồi thương trái tim ..thiệt ngộ
Thoi thóp buồn ngộp thở mới hôm qua
Hắn chỉ kề bên nhớ thương ..vậy mà
Ôi tình yêu…phải chăng mang vị mặn
Nói thiệt lòng .. lúc dỗi hờn im lặng
Mong lắm mà ..sợ mặn đắng tình thơ
Nên đôi khi suy nghĩ đến thẩn thờ
Hôm Hắn giận…có nhớ mình ko nhỉ…??!!!

HỔNG THÈM NHỚ

Thơ: Hoàng Lan

Em hổng thèm “hổng thèm nhớ” anh đâu
“Hổng thèm chờ” cái câu anh thường nói
Để cho anh giống cây cành trơ trọi
Lá rơi rồi mắt cứ dõi nhìn theo
Em “hổng thèm nhớ” đôi mắt trong veo
Cứ lén nhìn khi trăng treo hiên vắng
Để cho anh ngẩn ngơ trong thầm lặng
Cầm đóa hồng thơ thẩn tặng cho ai
Em hổng thèm, “hổng thèm đợi’ ngày mai
Ôi! Lâu lắm, một đêm dài vô tận
Em hổng thèm em sẽ không thèm giận
Anh bảo rằng: anh lại thật “ghét” em
Em không buồn, đôi mắt chẳng ướt nhem
Giấc trở trăn khi đêm vừa buông xuống
Ô cửa xanh thoáng hương tình đến muộn
Nhớ hổng thèm, em chỉ muốn “ghét” thôi!

HỔNG XÈM ĐÂU…

Thơ: Dương Hòa Lê

Em đã bảo không thèm đâu nhá
Cứ theo hoài ba má thêm lo
Đi đâu cũng dính tò tò
Ai thèm ngó cứ giả đò làm quen…
Còn khoe mẽ là hiền mới ớn
Lại chẳng nhìn lão lớn hơn ta…
Gần hai chục tuổi cơ mà…
Xưng anh ngọt xớt… thiệt là khổ ghê…
Thôi thì lão hãy về soi lại
Bộ cánh mình xem oải hay không
Em đây chẳng nói lòng vòng
Lão còn theo nữa… báo công an à…

ĐƠN GIẢN ĐÓ LÀ EM

Thơ: An Nhiên

Em bướng bỉnh còn trẻ con ngắn nghĩ
Chẳng bao dung nên ích kỷ lắm mà
Suốt cả ngày cứ giữ chặt anh nha
Bởi không thích anh la cà chỗ khác
Em nông nổi lại đành hanh chao chát
Giận dỗi nhiều còn hờn mát nữa cơ
Anh thấy không.. em đôi lúc dại khờ
Rồi yếu đuối rồi mộng mơ mãi nữa
Em ngốc nghếch vẫn cả tin hẹn hứa
Chẳng dịu dàng dạ, vâng, rứa chi đâu
Hễ gặp anh là than thở rĩ rầu
Hay xét nét hay lầu bầu.. lắm chuyện
Em ghê gứm nhưng lại tài giấu nhẹm
Những ngờ nghi.. rồi suy diễn nửa vời
Lúc ghen hờn vô lý rất dở hơi
Rồi hời hợt buông những lời cay nghiệt
Em giữ lại tấm chân tình tha thiết
Giữa biển đời có ly biệt hợp tan
Thương em không ? Xoa dịu hết trái ngang
Những ngày tháng lỡ làng xưa tiền kiếp
Em ngốc lắm luôn nạt ne ăn hiếp
Bắt bẻ anh rõ thiệt ghét vô cùng
Dấu yêu à anh có đủ bao dung ?
Kiên nhẫn đợi chúng mình cùng bước tiếp.

Cái Nhìn Đầu Tiên

Giữa cuộc đời em chỉ nhìn có anh
Cái nhìn đầu đã đượm màu thắm thiết
Bởi chút duyên ẩn từ trong sâu thẳm
Hay anh giống điều gần gũi trong em.

Phút nhẹ lòng anh vui vui tự hỏi
Nhưng thấy cần chi giải thích rạch ròi
Khi tim anh mãi đã có em rồi
Và anh cũng nhận lòng anh rồi đó.

Em đã tặng anh bài thơ hay nhất
Bài thơ hay phải đâu cần nhiều lời
Anh giờ biết thơ giống như là tim
Đã xúc động trước điều tươi thắm mãi.

Đã gặp hình hài niềm yêu trọn vẹn
Về một sắc đậm đà trong tình đời
Sau thấp thoáng cuộc đời ta đi qua
Tim chợt thấy niềm tin hoà nhịp đập.

Những cây số chỉ con đường vời vợi
Anh chẳng lo chẳng gì ngăn cách ta
Một niềm yêu đã ngân mãi khúc ca
Một bài ca ngân từ tim đập mãi.

Thơ tình viết tặng người tôi yêu

Phượng ơi ai đã đặt tên em
Giữa mùa xanh em là ngọn lửa
Em nung nắng mùa hạ bỏng rực
Không gian lấp lánh nắng cháy vàng.

Sao còn vương chi chút mơ mang
Trong đượm buồn xa xăm tít tắp
Trong màu đỏ tự đốt lên mong ước
Cũng dịu dàng ngọt lắm yêu thương.

Phải như em đang ủ ấp điều chi
Trong khao khát của màu lửa đỏ
Xin em thắp mãi nghe màu yêu đó
Cho lứa đôi chẳng thể cách xa.

Anh Minh Lê

Nỗi lòng thầm kín

Ta rót vào tim tình yêu mộng tưởng
Uống đôi bờ môi xa xăm
Ta ước gặp em dẫu chỉ một lần
Cho khát khao trào dâng cháy đê mê vạn kiếp.

Em và ta hai phương trời cách biệt
Đắm say chi kiếp thơ thẫn đọa đày
Ta nhớ em, em nhớ về người ấy
Hai tâm hồn đồng cảm đớn đau.
Chưa một lần mình lạc mất nhau
Chưa bao giờ nói câu giã biệt
Song hành với tình riêng da diết
Ta dành cả cho em – Em dâng hết cho người.

Anh có ước gì đâu

Anh có ước gì đâu
Một ngôi nhà
Bão dừng sau cánh cửa
Những ưu tư muộn phiền tạm thời bỏ lại
Bên trong, chỉ có ấm áp, và em

Anh có ước gì đâu: Một tách cà phê
Một buổi sáng yên lành
Ta tất bật đón chào ngày mới
Hôm qua là điều đã lùi xa.
Những điều to tát như yêu thương, hờn giận, thứ tha
Hãy để dành cho chú chim đang hót bên ngoài cửa sổ
Đang chờ em là rau đầy một rổ
Bó hoa đang chờ cắm
Và một ngày bận rộn
Của anh.

Anh già rồi
Nên sẽ không thích kiêng khem
Ăn uống ngon, mặc đẹp, đọc những quyển sách hay
Đi lang thang đó đây
Vùi đầu vào việc làm
Hát khi tắm, xem phim khi đang nằm, cuộn tròn khi ngủ
Và yêu em khi anh muốn.
Anh có ước gì đâu
Em ạ!
Cuộc đời này, là phức hợp của những điều giản dị
Ta cứ sống, thở, cầu nguyện và yêu thôi!
Mọi thứ, hoặc chỉ là bản thân nó
Hoặc vốn dĩ đã là một phép màu.

Tình đôi ta

Nếu tình anh là biển
Tình em chẳng là thuyền
Lênh đênh và nhỏ bé
Giông bão cả bình yên.
Nếu tình anh là biển
Em nguyện hóa đất hiền
Ôm một đời, một kiếp
Hôn cho bõ chao nghiêng.
Nếu tình anh là nhớ
Tình em sẽ là thơ
Thơ như mắt anh nhỏ
Anh có thấy bao giờ?
Nếu tình anh là nhớ
Đố nhớ nhiều hơn em
Mỗi lần chênh nhịp thở
Mỗi lần hé môi mềm.
Nếu tình anh là anh
Thì thôi em đành chịu
Vì một điều dễ hiểu
Như chiếc lá màu xanh.

Tôi yêu em

Puskin

Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai,
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,
Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em

+ 499 Bài Thơ Tình Dễ Thương Nhất Mọi Thời Đại 4
Bài Thơ Tình Dễ Thương Nhất Mọi Thời Đại

Tình Xa

Em đang sống hay là đang tồn tại???
Mà mỗi ngày lại cảm thấy chênh chao
Nỗi nhớ anh như sóng biển thét gào
Cứ trào dâng trong lòng cao chất ngất

Em vẫn biết yêu xa là buồn nhất
Là mỏi mòn là thấp thỏm lo âu
Là niềm vui là cả những u sầu
Là hạnh phúc ngập trong màu hy vọng

Nhưng lòng em, em luôn mơ luôn mộng
Ước một lần thỏa khoảng trống khát khao
Được bên anh trong cảm xúc dâng trào
Nguyện gom hết cho một lần yêu đắm!!!

SÓNG

Xuân Quỳnh

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ

Viết Cho Người Tình Xa

Yêu xa xôi nhớ nhung là vậy
Chẳng được gần mong hãy hiểu nhau
Đừng hờn ghen để nước mắt trào
Không bên cạnh thõa bao nhung nhớ

Người thương ơi nhiều đêm trăn trở
Mơ vòng tay ấm áp vỗ về
Nụ hôn nồng khao khát đam mê
Đêm cháy bỏng cận kề môi mắt

Biết yêu xa nhớ nhung quay quắt
Nhưng cũng đành nén chặt nhớ thương
Giữ trong lòng hình bóng vấn vương
Đêm mộng mị canh trường thao thức

Muốn gần bên trao người hạnh phúc
Nhưng địa hình ngăn cách xa xôi
Đành nhủ lòng chờ đợi mà thôi
Yêu xa cách cả trời mong nhớ.

CHÂN TÌNH

Thơ: Thiên Gia Bảo

Có lẽ một ngày rồi em cũng quên anh
Ta lại trở về như lúc mình chưa đến
Nhưng lần sau gặp chắc không còn bịn rịn
Bởi mùa yêu thương đã lỗi hẹn qua rồi…

Anh vẫn là anh của ngày cũ em ơi
Chỉ khác một điều không còn yêu ai nữa
Và những cơn mơ đã thôi không gõ cửa
Những đêm chập chờn cho giấc ngủ bình yên…

Chúng mình trở về làm người lạ từng quen
Nếu có gặp nhau em đừng nên bối rối
Đường vẫn thênh thang bàn chân quên chờ đợi
Hé một nụ cười rồi rẽ lối người dưng…

Ánh mắt mùa xa chẳng níu một bước dừng
Cứ như vậy nhé để lòng thôi vương vấn
Và để trái tim hiểu ra đừng ngộ nhận
Thứ mà từ lâu chưa chắc thuộc về mình…

Tất cả chúng ta rồi sẽ phải trưởng thành
Mọi nỗi đau cũng chỉ còn là quá khứ
Dĩ vãng không tên chôn vùi điều dang dở
Mình lại lớn thêm từ cay đắng cuộc đời…

Có cuộc tình nào không trắc trở chia phôi
Anh vẫn thầm mong em bên người hạnh phúc
Còn anh mai này dù bến trong hay đục
Cũng phụ lòng riêng đừng đến những con đò…

Nếu lỡ một ngày tất cả hóa tàn tro
Và hai chúng mình đều trở về cát bụi
Sẽ không còn gì để cõi trần tiếc nuối
Bởi những ngày qua ta đã sống chân tình.

LỜI TẠM BIỆT SAU CÙNG

Thơ: Khiêm Đô Văn

Đến bao giờ chuyện ấy sẽ xảy ra?
Ngày em rời xa anh để về bên người khác.
Anh biết rồi một ngày tình yêu kia phai nhạt,
Bởi bấy lâu nay em đã khác quá nhiều…

Điều em chọn không còn là tình yêu,
Hoặc nếu có, cũng không cùng anh nữa…
Nên nếu buộc lòng anh phải chọn lựa,
Anh muốn được nghe chuyện đã biết trước rồi.

Nói đi em dẫu chỉ một lời thôi,
Cho anh thấy điều mình luôn sợ hãi.
Anh không muốn một ngày thành thừa thãi,
Chỉ vì muốn được yêu mà mang nợ một người…

Anh không muốn mình cứ phải gượng cười,
Sau tất cả, đừng dối nhau, tội lắm!
Nên nếu không thể cùng nhau tay nắm,
Hãy nói anh nghe lời tạm biệt sau cùng.

LỜI CUỐI CHO ANH

Thơ: Ngọc Hân

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau
Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ
Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé
Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai
Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc
Nói thế nào cũng không sao thuyết phục
Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua
Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý
Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ
Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay
Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả
Kể từ đây mình thành người xa lạ
Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

GÓC NHỎ NƠI TIM

Thơ: Thanh Trần

Anh quay về với góc nhỏ nơi tim
Bới kỷ niệm đi tìm hình bóng ấy
Trong ký ức còn đâu anh được thấy
Ánh mắt ai ướt vậy tím hoàng hôn

Hàng mi cong hứng giọt lệ tủi hờn
Chưa một lần nắm tay em thật chặt
Đôi vai gầy dưới chiều mưa cong vắt
Giờ chia tay…ai quặn thắt con tim

Anh quay về căn gác nhỏ ngủ im
Con đường vắng hàng cây buồn rủ lá
Có lẽ nào tình chúng mình vội vã
Để bây giờ đôi ngả đã chia ly

Bước lên xe em không nói câu gì
Anh lặng lẽ nhìn xe đi lần cuối
Màn đêm buông như là đang xua đuổi
Sợi nắng chiều về tận phía chân mây.

Trên đây, tapchivannghe.com đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn những Bài Thơ Tình Dễ Thương Nhất Mọi Thời Đại. Hãy gửi trao đến người mình yêu những câu thơ tình ngắn gọn nhưng chất chứa bao yêu thương, hạnh phúc để mang đến sự chân thành và ấm áp sưởi ấm tình yêu lứa đôi. Hãy trân trọng tình yêu, những khoảnh khắc trong tình yêu mà mình đang có.

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.