Thơ hay

+ 499 Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Nhức Nhối

873

Đại dương mênh mông cũng như tình yêu của những đôi lứa trẻ, chỉ tiếc rằng thời hẹn thề lại không có gì ngoài những vết chân di. Những vết chân in trên bờ cát mỏng manh và mềm yếu, chỉ một đợt sóng thôi cũng đủ để xóa nhòa. Giữa cuộc đời thênh thang và bất tận, không biết bao nhiêu lần biển đã vỗ về những gã thất tình lang thang trong những hoàng hôn vắng lặng, và không biết bao nhiêu lần biển đã hát ru những cô gái hướng đôi mắt buồn về phía xa xăm, thầm nhớ thương những điều cũ kỹ. Dưới đây là tổng hợp những Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ để bạn có thể cảm nhận được tình yêu của đại dương bạn nhé!

+ 499 Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Nhức Nhối 1
Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Nhức Nhối

Biển và em

Thơ: Hữu Thọ
Anh yêu em lòng luôn mãi ước mơ
Anh lòng biển em con thuyền lướt sóng
Anh yêu em đắm chìm trong mơ mộng
Anh và em như tình biển và thuyền

Biển và thuyền ôm ấp suốt ngày đêm
Thuyền chở yêu thương vào lòng biển nhớ
Thuyền xa biển lòng thuyền như rạn vỡ
Anh xa em nỗi nhớ lại dâng trào

Biển xa thuyền sóng xô vỗ ồn ào
Thuyền xa biển bến bờ luôn chờ đợi
Biển vắng thuyền làn mây buồn vời vợi
Gió u buồn ru khúc hát tình xa

Thuyền và biển như một bản tình ca
Em yêu anh như thuyền yêu lòng biến
Anh và em đã cùng nhau ước nguyện
Cùng biển thuyền yêu nhau mãi suốt đời

Sóng bạc đầu đưa đẩy thuyền ra khơi
Lòng biển mặn tình yêu thuyền chở nặng
Dẫu trải qua biết bao mùa mưa nắng
Biển và thuyền mãi ôm ấp bên nhau

Yêu và thương lung linh bao sắc màu
Anh và em ở hai đầu nỗi nhớ!…
Thuyền và biển cách xa nhau không nỡ
Yêu thương nhau ta luôn mãi đợi chờ…

BIển của em

Tác giả: Ho Nhu
Anh vẫn biết Biển mênh mông là thế
Khi trào dâng khi lại để sóng lừng
Biển của em lúc kín đáo như bưng
Lúc mãnh liệt chẳng muốn dừng giông bão

Biển của em sóng tình luôn hư ảo
Rất mặn mòi nên dự báo nhiễu điều
Biển của em dù giông tố bao nhiêu
Bình Minh đến toả rạng nhiều sức sống

Biển bao la đón buồm căng gió lộng
Nâng thuyền lên để mở rộng tầm nhìn
Yêu Biển rồi hãy tạo giữ niềm tin
Nuôi cảm xúc gửi vào nghìn thương nhớ

Về nhé em! Biển trao duyên gửi nợ
Cũng có khi Biển vô cớ đẩy thuyền
Chỉ đón chờ mỗi sáng Bình Minh lên
Hòa vào Biển như sấm rền mùa hạ

Trời và Biển dù nhuộm xanh hai ngã
Nhưng ngàn đời hiến dâng cả vì em
Cứ mỗi lần nhớ Biển hãy buông rèm
Đón hạnh phúc thỏa khát thèm nỗi nhớ.

Biển gọi tên em

Tác giả: Nguyên Phong
Em có nghe khúc hát chiều biển gọi
Từng đợt triều cuồn cuộn nhói tim anh
Em có nghe Lời biển gọi mong manh
Ru thật khẽ và dỗ dành theo gió

Em đi rồi anh lắng đọng nỗi nhớ
Mãi tuôn trào mạnh mẽ đó em ơi!
Ngày bên em biển rạng rỡ xanh ngời
Xa em rồi biển luôn trồi sóng dữ

Vạn đường tình anh biết là qúa khứ
Sao tim sầu vẫn cố giữ riêng ai
Dòng thư cũ ngày ấy đã nhạt phai
Bao si đượm vẫn u hoài khoé mắt

Nhặt lại đây kĩ niệm thời đổ nát
Gieo vào lòng biển mặn chát tim yêu
Và như thế hóa thủy triều cô liêu
Biển mơ màng như mãi níu chân ai!!!?

Gió xua sóng biển bạc đầu

Tác giả: Sơn Hồng
Gió xua sóng biển bạc đầu
Duyên xua tình lại dạt dào tâm tư
Hướng lòng trôi nổi vô hư
Tìm nơi neo đậu lắc lư nỗi niềm

Trùng khơi trải rộng khó tìm
Ánh sao đã lặng biết chìm nơi đâu
Bãi bờ chỗ cạn chỗ sâu
Hồn loang lởm chởm neo sầu ,mỗi đêm

Vết tình in đậm vào tim
Nhớ xưa tung cánh đôi chim lưng trời
Thả hồn theo gió xa xôi
Mang đầy luyến ái tìm nơi kết tình

Ngờ đâu giông tố gập ghềnh
Cuốn theo duyên nợ bồng bềnh chia phôi
Người về chốn ấy xa xôi
Bến bờ hiu quạnh lẻ loi con thuyền…

Tình biển

Tác giả: Hạnh Kim

Em nhớ anh như nổi lòng của biển
Khi dâng tràn lúc cuồn cuộn sóng tung
Bao nhớ thương ôm ấp những mông lung
Theo con nước trôi dòng yêu tha thiết

Mây lãng đãng nhìn trôi màu xanh biếc
Mắt hoài mơ chờ đợi gió cùng bay
Biển nhớ ai lăn tăn sóng u hoài
Từng đợt vỗ về theo bờ cát trắng

Thưở mới yêu bờ đá chiều ngớ ngẩn
Mãi đợi chờ con sóng dạt môi hôn
Cát chạy theo con sóng cuộn biển hờn
Lăn tăn sóng ru mát lòng biển lạnh

Biển khao khát vầng dương tình ấm nóng
Ôm ấp lòng trong hơi thở sóng ru
Có những đêm trời giông gió mây mù
Biển lạnh lẽo tĩnh trong sầu cô quạnh

Không phẳng lặng hồn biển nào êm ắng
Đá vọng hoài lời của biển thở than
Biển khát khao con nước lợ miên man
Thả tình biển lan man ngàn nỗi nhớ

Em nhớ anh như biển đêm trăn trở
Mộng mơ hoài con nước chảy tình êm
Em nhớ anh một nổi nhớ triền miên
Như tình biển khát khao bờ thương nhớ.

+ 499 Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Nhức Nhối 2
Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Nhức Nhối

Đừng ghen em với biển

Tác giả: Anh Thư

Từ bao giờ…có biển, anh biết không?
Mà bờ bãi trãi rộng dài đến thế…
Từ bao lâu…bao đời, bao thế hệ…???
Biển mênh mông lan tận cuối đất trời.

Ngày biển buồn, thuyền vỗ sóng xa khơi
Những lúc không anh, em về nghe biển hát
Biển cô đơn ! Nên suốt đời thèm khát
Chảy mãi miệt mài tìm kiếm bến bờ tương!

Biển dịu dàng, xua tan nỗi dỗi hờn…
Em yêu biển ! từ ngày anh chưa đến
Biển vỗ về em những chiều anh lỗi hẹn
Biển ôm em lòng những năm tháng buồn tênh.

Em iu biển! và nay iu anh hơn!
Xin đừng xa em anh nhé…..lúc giận hờn!

BIển tình

Tác giả: Hiền Nhật Phương Trần
Biển đã bao giờ thôi dậy sóng em ơi
Nỗi nhớ trong anh có khi nào nguôi nhỉ
Đêm từng đêm miên man trong suy nghĩ
Biết giờ này em còn nhớ anh không.

Có bao giờ em thấy Biển lặng câm
Khi yên ả… sóng lòng đang cuộn chảy
Giấu nỗi nhớ tận sâu dưới đáy
Để em khỏi buồn rồi thấy chênh chao.

Có những hôm Biển nổi sóng thét gào
Là khi ấy hờn ghen cùng em đấy
Sóng cuồn cuộn nghiền nát Bờ tan chảy
Rồi nguôi hờn lại nhẹ vỗ Bờ xa.

Tình hai ta cũng như Biển bao la
Như Bờ cát mịn màng và sâu lắng
Anh là Biển ồn ào mà thật lắm
Bờ là em hiền dịu lại mong manh.

Tình trao em là mãi mãi chân thành
Em đón nhận và giữ gìn em nhé
Trái tim em dẫu biết là nhỏ bé
Vẫn mãi là nhịp đập ở trong anh.

Biển đợi chờ

Thơ: Phú Sĩ

Anh có về nơi ấy biển chờ mong
Cùng em nghe vỗ về trong tiếng sóng
Anh sẽ thấy biển mỏi mòn trông ngóng
Bến đợi chờ năm tháng bóng người xa

Anh có về nghe biển hát tình ca
Khúc hoài mơ thiết tha hòa thương nhớ
Biển thương lắm thuyền ra khơi cách trở
Chuyến hành trình còn nợ mãi tình quê

Anh có về nghe lòng biển xuyến xao
Tận sâu thẳm dạt dào bao mong đợi
Những chân tình nơi đây còn nhắn gởi
Bước người xa vời vợi hãy đừng quên

Anh có về nhìn biển hát mông mênh
Dẫu bão nổi gập ghềnh cơn giông tố
Biển vẫn thế ngàn đời miên man vỗ
Tiếng ân tình thắm nở phải không anh!

Đừng trách biển nhé Anh

Thơ: Phú Sĩ

Đừng trách biển vì sao không nổi sóng
Nắng nhạt nhòa buồn vọng nỗi đơn côi
Bởi trùng khơi bến đợi đã xa rồi
Biển đau lắm ôm nỗi lòng sầu mãi

Đừng trách biển sao phai rồi thương nhớ
Hàng phi lao réo vỡ tiếng xác xơ
Bờ cát xưa in dấu mối tình chờ
Như tình mình vẫn thờ ơ tĩnh lặng

Chỉ có biển hiểu lòng em sầu lắng
Đón chờ anh trống vắng lúc chiều trôi
Đếm cô đơn trong thương nhớ bồi hồi
Thương nhớ ai em ngày mong đêm đợi

Biển chơi vơi sầu theo câu tình lỡ
Bởi thương em con sóng thủy triều vơi
Đêm cô đơn biển chạnh lòng than thở
Vỗ về em đêm thao thức đợi chờ

Đừng trách biển đã yêu là thương nhớ
Dẫu cuộc tình chẳng đẹp mãi như mơ
Bởi tình yêu khi ta đã đợi chờ
Đời biển lặng hãy thôi đừng nức nở…

Biển và Nỗi nhớ

Thơ: Phú Sĩ

Anh có biết biển chính là hơi thở
Thuở ngày xưa quê ngoại tuổi còn thơ
Chiều hương quê một thuở vẫn đi về
Tình biển mặn theo em bao kỹ niệm

Anh có biết những chiều buồn bên biển
Nhớ tuổi thơ ngày ấy chẳng quay về
Giờ mình em trên khắp nẻo sơn khê
Sóng cũng buồn vọng về bao nỗi nhớ

Em yêu biển một đời em yêu lắm
Vỗ về em bao đêm thức đợi chờ
Biển chơi vơi sầu theo câu tình lỡ
Nỗi niềm trao con sóng thủy triều vơi

Biển vẫn xanh như ngày ấy anh ơi
Theo tháng ngày chốn xa xôi em gởi
Thuyền anh đi đã phôi pha dịu vợi
Em lại ngồi sầu lặng đợi tình anh

Chỉ có biển hiểu lòng em đêm lạnh
Đón chờ người bao lượt giữa trùng khơi
Đếm cô đơn trong thương nhớ bồi hồi
Đời biển lặng hãy thôi đừng nổi sóng…

Biển và anh

Thơ: Bằng Lăng Tím

Nắng chiều khuất cuối chân mây
Mình em lẻ bước nơi này đợi anh
Rì rào tiếng sóng biển xanh
Sóng xô nỗi nhớ về anh càng nhiều.

Thì thầm sóng nhắn lời yêu
Tình em gửi đó bao điều cùng anh
Xa xa thấp thoáng trăng thanh
Bóng in đáy nước biển xanh hiền hòa.

Tình em với biển chẳng xa
Luôn bên anh đó chan hòa yêu thương!

BÀI THƠ: ĐÊM VÀ BIỂN

Thơ: Phú Sĩ

Người chẳng hiểu biển đêm về đẹp lắm
Cánh buồm trôi theo ngọn gió xa xăm
Đèn lập lòe như những ánh hải đăng
Soi lòng biển bóng vầng trăng thấp thoáng

Người có biết vết thương lòng của biển
Cũng như người thầm lặng đếm sao đêm
Biển vẫn vui theo con sóng vỗ mềm
Vì tình biển vốn bao la ngọt lịm…..

Người hiểu đâu những đêm về biển khóc
Giọt lệ lòng chảy ngược mãi vào trong
Cũng như người bao thao thức hoài mong
Người xa ấy biết về đâu vô vọng….

Trong cô đơn biển vẫn thầm khát vọng
Sóng đưa thuyền vỗ nhẹ bóng đời nhau
Thì người ơi dầu có thấy xuyến xao
Hãy hy vọng một ngày trao duyên thắm…

Chuyện tình trước biển

Thơ: Phú Sĩ

Biển dạt dào nông nỗi lẫn khát khao
Lúc yếu mềm lúc ồn ào sóng vỗ
Biển cũng yêu một tình yêu giông tố
Như tình mình cũng lắm lúc dại khờ

Trước biển tình ta nghe khúc ngu ngơ
Bản tình ca muôn đời còn khao khát
Biển yêu lắm con sóng bờ mãi dạt
Dẫu sóng kia còn mê mãi theo thuyền

Cũng như mình muốn ru giấc bình yên
Nhưng bến đời vẫn qua miền nổi sóng
Lúc thổn thức khi lặng lòng trước biển
Mới hay rằng tình biển lắm niềm đau

Biển ngàn đời vẫn ru khúc xuyến xao
Bao la lắm nhưng nỗi lòng cũng lắm
Biển chôn hết những ân tình nồng thắm
Tận đáy lòng sâu thẳm chẳng hề phai

Tình yêu xa thao thức những canh dài
Ai có hiểu lòng ta ngày thương nhớ
Nghe lắng đọng hương nồng trong hơi thờ
Thuở dại khờ tình biển vẫn còn đau…

+ 499 Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Nhức Nhối 3
Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Nhức Nhối

BIển hát tình em

Thơ: Phú Sĩ

Biển vẫn xanh ngày anh xa vắng
Biển dịu dàng sâu lắng thương yêu
Anh đi trời đất quạnh hiu
Dặt dìu thương nhớ nẻo yêu xa rồi

Sóng đợi chờ ngày anh trở lại
Buốt lòng trăng thổn thức đêm say
Thương thay giọt lệ trang đài
Thốt lời yêu vội đắng cay một đời

Biển tình em vẫn chờ vẫn đợi
Bóng hình ai xa khuất chân trời
Trách chi cơn gió mù khơi
Thổi tình anh mất thổi lời yêu xa.

Thuyền duyên

Thơ: Hoàng Lan

Nếu một mai em trở về với biển
Tìm con thuyền yêu dấu của ngày xưa
Chở đôi mình vượt con sóng ru đưa
Hoa muống biển kịp nở chưa ấy nhỉ?

Biển mênh mông thẩm sâu lòng huyền bí
Sóng rì rầm lời thủ thỉ năm nao
Anh có nghe tình yêu nấc nghẹn ngào
Thuyền trôi mãi để bờ bao nỗi nhớ

Nếu một mai em về thuyền duyên lỡ
Hoa muống chờ đã nở sắc tàn phai
Thuyền đã trôi theo con sóng miệt mài
Đem yêu thương trải dài theo năm tháng

Nếu một ngày em trở về, biển vắng
Bóng người anh trong nắng đợi chờ em
Sóng mãi ru vỗ bờ cát êm đềm
Thuyền đâu nữa chở em tìm hoa muống…?

BIển chờ

Thơ: Phú Sĩ

Nếu một ngày nước trôi về với biển
Em hải âu chao liệng đến bên anh
Nếu một ngày cơn sóng muốn dỗ dành
Em cơn gió mơn man bờ cát mịn

Tình em đó chẳng xin người lên tiếng
Chỉ âm thầm ngắm biển mãi người ơi
Biết ngày mai tình biển sẽ đổi dời
Cơn gió cũng chẳng vờn bờ cát nổi..

Biển có biết ngày thuyền trôi xa mãi
Bờ cát buồn gió thổi củng chơi vơi
Rồi từng đêm bao con sóng rả rời
Gởi chút tình theo sóng đời chìm nổi

Em chẳng mơ biển quên con sóng dội
Chẳng mơ thuyền quay lại với bờ xưa
Bởi hải âu còn tung cánh phương trời
Đâu bến đỗ lỡ làng duyên mong đợi

Nước rồi cũng đổ về nơi biển rộng
Sóng vỗ về rồi cũng bỏ bờ xa
Chỉ còn em và bãi cát sầu loang
Ru mãi khúc tình ca nơi biển rộng …

Biển! Ngày vắng anh

Thơ: Cao Hằng

Dấu yêu ơi ! Cho em hỏi câu này
Anh có biết nơi bến ngày xưa cũ
Đang ngóng đợi sầu trong miền ủ rũ
Sẽ trở về cùng vá mảnh tình câm

Anh có nghe thấy ngọn gió thì thầm
Cả tiếng sóng đang rầm rì lặng lẽ
Chúng hoà quyện vào ánh trăng cô lẻ
Từng khúc đều như ru nhẹ tim côi

Anh thấy không ngàn nức nở bồi hồi
Trong nhịp đập em thả trôi theo sóng
Cả buồn tủi xen lẫn vào mong ngóng
Em gửi kèm nỗi cháy bỏng phương xa

Biển về đêm thật huyền diệu anh à
Nhưng mòn mỏi chỉ thoảng qua rùi tắt
Em chẳng biết có phải do sắp đặt
Biển không anh!…em ánh mắt đượm buồn

Ngày qua ngày em không ngớt lệ tuôn
Thấy trống vắng đan luồn con tim nhỏ
Biển không anh em muôn trùng kham khó
Đến khi nào anh hiểu rõ tình em!

Tình mãi đắm say

Thơ: Đức Trung – TĐL

Sóng biển xanh vỗ bờ dào dạt
Em dịu dàng khẽ hát anh nghe
Bên nhau dưới ánh trăng thề
Lời ca em hát tràn trề yêu thương.

Khi xa cách buồn vương nỗi nhớ
Giờ bên nhau hơi thở đắm say
Tình yêu thắm đượm tháng ngày
Nụ hôn cháy bỏng, vòng tay ngọt ngào.

Đêm buông xuống ngàn sao nhấp nháy
Như soi vào trong đáy mắt em
Nụ cười hiền dịu trong đêm
Giữa trời êm ả ôm em vào lòng…!

Biển vẫn xanh mênh mông sóng vỗ
Trời vẫn cao lộng gió mây bay
Tình ta dào dạt mê say
Bên nhau tha thiết biết ngày nào phai…!

Biển hát lời yêu

Thơ: Phạm Vậng

Em có về nghe biển hát chiều nay
Ngắm tia nắng đan dày cùng con sóng
Hoà trong gió lời yêu thương cháy bỏng
Biển dịu dàng ru tiếng vọng trùng khơi

Bờ cát vờn nhịp sóng vỗ lả lơi
Mây trắng gợn cuối chân trời xa thẳm
Cánh buồm nhỏ nhấp nhô màu nâu thắm
Vẳng câu hò điệu ví dặm quê hương

Chiều chậm trôi theo bóng ngả thuỳ dương
Biển vẫn hát những lời thương lời nhớ
Thuyền đi mãi tháng năm dài cách trở
Để bến bờ vò võ ngóng khơi xa

Về nhé em nghe biển hát tình ca
Niềm hạnh phúc chan hoà trong nắng mới
Tình ta sẽ không còn xa vời vợi
Bến ngàn đời vẫn mãi đợi thuyền yêu..

Đôi Mắt Biển

Tôi đã nhìn thật sâu trong mắt biển
Một thoáng cười như một thoáng bình yên
Nhưng thẳm sâu là nỗi buồn dậy sóng
Sóng xa khơi tít tắp vỗ mạn thuyền
Tôi đã thấy hạt lệ mặn bờ môi
Rơi trong lòng con tim nhỏ em tôi
Như mùi muối nồng nàn đêm khuya lạnh
Em giấu chi một thuở đã xa rồi
Tôi đã nhìn vào em, đôi mắt biển
Và thấy mình chìm đắm giữa đại dương
Đã bao ngày tôi giá buốt hơi sương
Sóng êm ái, cứ ngỡ lòng biển nhẹ
Lời xin lỗi, gửi dùm tôi, gió nhé!
Cuốn dùm tôi niềm nỗi của riêng em
Để giọt sầu thôi ướt gối bao đêm
Để tình xưa trôi dạt miền dĩ vãng…
(Huỳnh Minh Nhật)

Chuyện Tình Biển Và Sóng

Có một lần biển và sóng yêu nhau,
Người ta bảo biển là tình đầu của sóng.
Sóng dữ dội vỡ bờ cát trưa nóng bỏng,
Biển rì rầm hát mãi khúc tình ca.
Có một lần sóng nông nổi đi xa,
Bao kẻ đến và tỏ tình với biển.
Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn,
Nên đành rằng hò hẹn với vầng trăng.
Sóng trở về thế là biển ăn năn,
Sóng đâu nợ để biển xanh kia vô tội.
Tình chỉ đẹp khi không còn gian dối,
Và bỏ đi kể từ đó không về.
Có một lần anh đã kể em nghe.
Chuyện tình yêu của chúng mình vốn không đơn giản,
Anh phiêu lưu còn em thì lãng mạn,
Và thời gian hò hẹn cũng mong manh.
Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
Còn biển kia vẫn xanh màu huyền bí?
Không phải đâu em biển kia không chung thủy,
Dẫu bạc đầu sóng vẫn mãi thủy chung.
Anh dắt em giữa biển nghìn trùng,
Nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng.
Dẫu không phải tình đầu em trong trắng,
Chỉ mong anh một lòng với cổ tích biển ngày xưa!
(Trần Ngọc Tuấn)

Hồn Biển

Đêm lạnh lẽo nằm nghe biển động
Phía khơi xa sóng dậy bạc đầu
Ta mơ màng sương mờ ảo mộng
Kiếm tìm gì một cánh hải âu?
Bờ cát trắng phơi mình ẩm ướt
Tắm lòng trăng mây gió phủ phê
Biển vỡ òa mối tình say khướt
Dạt dào hương mặn đắng thỏa thuê
Câu tạ từ hãy còn bối rối
Hà cớ gì gắng phải quên đi?
Biển bình yên lòng ôm bão nổi
Chút yêu đương đau đớn là gì?
Biển gợi nhớ chuyện tình ngày cũ
Biệt ly chừ Tôn nữ đi mô?
Chân ta bước dặm trường mỏi rũ
Đưa hồn vào một cõi hư vô!
(Huỳnh Minh Nhật)
+ 499 Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Nhức Nhối 4
Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ Hay Nhức Nhối

“Mai Xa Rồi, Ta Mãi Mhớ, Biển Ơi”

Mai xa rồi, ta mãi nhớ, biển ơi
Từ sâu thẳm lòng ta với biển
Có quá khứ ngọt ngào cay đắng
Có tình yêu dữ dội, dịu êm.
Muốn trọn đời được ở mãi kề bên
Song ta hiểu đó chỉ là khát vọng,
Ta sẽ mang theo từng cánh chim bé bỏng
Những mặn mòi huyền diệu của riêng em.
(Tạ Phương)

Chiều Vớt Tình Yêu Trên Biển

Chiều ta về nghe tình mây nước gọi
Biển mênh mông chầm chậm cuốn thủy triều
Trời xanh biếc mà lòng ta buồn quá!
Sóng dập dìu những điệp khúc tình yêu
Ta về đây, ôm hương thu ngát mộng
Giữa biển trời lồng lộng gió ngàn phương
Bước thênh thang rũ áo tiễn bụi đường
Mơ chút nắng nồng dư hương tình cũ
Trong lòng ta sóng tình đang vần vũ
Mà biển trời phẳng lặng chẳng phong ba
Chắc hoàng hôn vắng ai, tim nhỏ bé
Khơi lệ dư dậy sóng khóc chiều tà
Trời mờ chiếu soi biển côi hoang lạnh
Bóng một người dần nhỏ bé xa xăm
Như đại dương vùng vẫy rất âm thầm:
Nửa thanh xuân tình viễn khơi cô quạnh
Vì con sóng mãi còn ru bờ cát
Nên đá buồn hoài trơ tiếng yêu thương
Lòng biển rộng và tình em cũng rộng
Nên chân ta còn lạc ngã tư đường
Chiều thăm biển nhớ duyên đời dang dở
Dẫu dạt dào nhưng muối mặn tình câm
Ngàn năm thế nên tình yêu buồn lỡ
Thu thế gian mấy thuở lá ươm mầm?
Chập choạng chiều người tìm vớt giấc mơ
Trăng bơ vơ rơi sóng nước lặng lờ
Ta trăn trở một tình yêu diễm tuyệt
Ai biết ai ngoài ấy, có đợi chờ… ?
(Huỳnh Minh Nhật)

Biển, Núi, Em Và Sóng

Xin cảm ơn những con đường ven biển
Cho rất nhiều đôi lứa dẫn nhau đi
Cám ơn sóng nói thay lời dào dạt
Hàng thuỳ dương nói hộ tiếng thầm thì
Anh như núi đứng suốt đời ngóng biển
Một tình yêu vươn chạm tới đỉnh trời
Em là sóng nhưng xin đừng như sóng
Ðã xô vào xin chớ ngược ra khơi
Anh như núi đứng nghìn năm chung thuỷ
Không ngẩng đầu dù chạm tới mây bay
Yêu biển vỗ dưới chân mình dào dạt
Dẫu đôi khi vì sóng núi hao gầy…
Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh
Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều
Núi gần quá – sóng và em gần quá
Anh đủ lời để tỏ một tình yêu.
(Đỗ Trung Quân)

Nỗi Lòng Người Đi Trên Biển

Biển về khuya trời giăng sương buốt giá
Người bước buồn lòng nhiều quá ưu tư
Sóng dập dìu theo những hạt lệ dư
Hương muối mặn dòng thư tình chưa viết
Biển mênh mang những ân tình tha thiết
Thương nhớ sầu da diết giữa đêm đen
Phố thênh thang khuất bóng nửa ánh đèn
Triền cát trắng trải dài như nức nở
Người gặp gỡ để riêng người than thở
Tim đã buồn nằm oán mấy lần đau
Bút nghiên nào gội quá khứ trôi mau
Chờ sóng dậy bạc đầu cơn giông bão
Gió vờn gió sắt se lùa vạt áo
Người hận người tình ảo mộng còn say
Biển ngàn đời ôm ấp sóng trong tay
Người mãi nhớ khi thu vàng võ tới!
(Huỳnh Minh Nhật)

Biển Bờ

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm…
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!
(Đinh Thu Hiền)

Biển Đêm

Biển cô đơn, bãi bờ cát trắng
Chân lạc loài vắng lặng trong tim
Anh bước đi lòng cứ ngóng tìm
Sóng mãi ru một thời kỷ niệm
Chiều tan dần thành phố vào đêm
Biển vẫn êm gió mềm vẫn thổi
Gió vẫn đây người xưa bước vội
Rối tơ duyên, tắt một mối tình
Trăng buồn chăng? Sao trăng lặng thinh?
Trăng cũng nhớ bóng dáng em xinh?
In nghiêng bóng sóng khuya xa lắc
Còn “nơi xa” chắc đã quên rồi…
(Huỳnh Minh Nhật)

Nếu Thật Buồn Em Hãy Về Với Biển

Nếu thật buồn em hãy về với biển
Biển vẫn xanh rờn như thuở ấy vừa yêu
Giấu hết bão giông vào đáy lòng sâu thẳm
Biển yên bình, biển hát phiêu diêu
Nếu thật buồn em hãy về với biển
Về bãi cát xưa tìm dấu tích lâu đài
Em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn
Ngỡ chạm vào xưa cũ dấu chân ai
Nếu thật buồn em hãy về với biển
Viết ước mơ lên những vỏ sò
Và hãy viết tên em trên cát
Ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa
Nếu thật buồn em hãy về với biển
Sẽ gặp vầng trăng ngụp sóng phía xa mờ
Sẽ thấy bóng một người nôn nao thức
Sẽ thấy còn nguyên vẹn một giấc mơ
(Đàm Huy Đông)

Tình Anh

Tình anh như con sóng xô bờ
Có khi nào nhẹ nhàng bên giọt nắng
Biển có bao giờ bình yên phẳng lặng
Cho tình em yên ắng nỗi yêu anh
Chiều nay buồn bờ cát trắng trời xanh
Ánh trăng lên ngọn hải đăng quên sáng
Lật từng trang kỷ niệm buồn lai láng
Đã một thời ngày tháng nhớ mong em
Vẫn còn đây những ký ức êm đềm
Vẫn còn đây một trời đầy thương nhớ
Hãy nghe sóng một lần nức nở
Cho tình yêu than thở… một lần thôi!
(Huỳnh Minh Nhật)

Màu Thời Gian

Phượng lại về khoe sắc với trời xanh
Cái oi bức nặng nề như ngộp thở
Người thành phố với khát khao chợt nhớ
Trận mưa rào tưới mát lúc hè sang
Nàng Xuân rời khi trời đất qua trang
Phượng rực rỡ khoe sắc màu đỏ thắm
Phượng đấy ư… này em… tuyệt lắm
Áo trắng sân trường được dịp ngừng bay
Biển hạ vàng ru hồn khách đắm say
Cái tuổi thần tiên anh đàn em hát
Biển gợi tình em tung tăng bờ cát
Bài tình ca ngọt mãi đến bây giờ
Anh vẫn đàn em mải miết làm thơ
Tiếng tiêu ai vọng sang nương theo gió
Em bối rối… lời yêu anh vừa ngỏ
Má ửng hồng mong quả chín đừng rơi
Phố ồn ào lòng biển lại đầy vơi
Từng ngọn sóng ập vào rồi xa mãi
Như tình yêu có bao giờ dừng lại
Biển lặng rồi… mà sóng vẫn lao xao
(Hoàng Mai)

Tình Con Sóng

Đã bao lần anh muốn nói lời yêu
Nhưng anh biết tình anh là con sóng
Cứ trôi mãi phương trời không hi vọng
Và những ngày dài đòng đõng gió mưa
Anh đã bao giờ sợ mất em chưa?
Em hỏi anh trên dòng người thưa vắng
Sóng ngàn năm vẫn ru bờ thầm lặng
Nhưng muôn đời có yên ắng bên nhau?
Anh chỉ đến với những lúc triều mau
Và gió ngàn đưa anh lên bờ cát
Nhưng khoảnh khắc, chưa đậm tình đã nhạt
Anh lại về với sóng gió trùng dương
Anh và em cùng chung bước trên đường
Nhưng sao thấy lòng mình cô đơn quá
Phải chăng ta là hai người xa lạ
Tưởng thuộc về nhưng mãi vẫn còn xa
(Huỳnh Minh Nhật)

Biển Ơi!

Biển hỡi!
Đưa ta ra ngàn khơi xa tít ấy
Chớ để đong đầy
Giấc mộng xanh xao…
Biển ơi!
Sao muôn đời biển chẳng hanh hao
Đêm ngàn sao vẫn khung trời kia lấp lánh
Mặc đông về gió ùa từng cơn lạnh
Biển vẫn ấp ôm
Mối tình biển – cát
Dạt dào
Yêu!
Cho ta ôm vào lòng trọn đêm nay
Cho ta nghe tiếng sóng vỗ về say
Trong biển
Để quên đi mối tình dang dở
Mối tình vỡ lỡ
Tuổi đôi mươi
Biển ơi!
Có bao giờ biển thấy chơi vơi
Lo sợ
Cuộc đời biển ngàn năm vĩnh viễn
Nhưng mối tình
Biển – cát
Sớm tàn thu?
Những lúc trời mây giông tố mịt mù
Giận dữ
Rồi làm sao để khi trời trong
Êm dịu
Biển cát hiền hòa
Hãy nói ta nghe…
(Huỳnh Minh Nhật)

Thêm Một Chuyến Tình

Đi thôi em ngại ngần chi nữa
Tuổi thu buồn đang đuổi theo ta
Hồn ta rộng nhưng lòng phố chật
Đi thôi em xa những nếp nhà
Đi đến nơi chẳng vướng một ánh mắt nhìn
Xa bóng chiều rêu phong và những căn nhà ngói đỏ
Những con đường không tên
Hàng cây ngọn cỏ
Đi tìm bình yên chẳng chút thân quen…
Ta đi cho đến khi xa những ánh đèn
Bỏ lại ký ức năm xưa đằng sau thành phố
Anh viết bài thơ không lời than thở
Em hát bài ca cho mùa gió trở
Chuyện tình vỡ lỡ
Bỏ lại đằng sau một thuở thương đau
Anh khép lại trang lưu bút giờ đã cũ nhàu
Em với tay lau giọt nước mắt ngày xưa hãy còn sót lại
Hồn trôi hoang những mùa hoa dại
Xóa lạnh lùng của buổi chia tay
Đi thôi em, ngại ngần gì nữa, giờ đây!?
Phía bên kia bình minh gõ nhịp núi rừng
Nghe đâu đó hoàng hôn bên bờ biển gọi
Có anh, có em, có tình diệu vợi
Nơi bắt đầu của những kẻ đã một lần thương
Chúng ta lữ hành nắng bụi viễn phương
Vạt áo cũ thoảng hương nguyệt quế
Bởi có những con đường xinh tươi như thế
Em muốn đi không?
Thêm một chuyến nữa trong đời…
(Huỳnh Minh Nhật)

Trên đây, tapchivannghe.com đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn những Bài Thơ Về Biển, Tình Yêu Và Nỗi Nhớ. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.