Thơ hay

+ 499 Bài Thơ Về Mưa Tâm Trạng Sâu Lắng Và Cô Đơn

770

Ngồi nhìn mưa bay ngoài cửa sổ, tâm hồn chúng ta đôi khi cũng sẽ miên man theo từng hạt mưa đang tí tách rơi. Có lẽ cũng vì vậy mà mưa luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho những nhà văn, nhà thơ có thêm động lực để sáng tác. Cùng đọc và cảm nhận những Bài Thơ Về Mưa Tâm Trạng Sâu Lắng Và Cô Đơn của những người có tâm hồn thi sĩ, để cảm nhận sự đồng điệu giữa ta và họ mỗi khi trời đổ mưa nhé.

+ 499 Bài Thơ Về Mưa Tâm Trạng Sâu Lắng Và Cô Đơn 1
Bài Thơ Về Mưa Tâm Trạng Sâu Lắng Và Cô Đơn

THƠ MƯA BUỒN: CHỈ RIÊNG MÌNH EM

Thơ: Thúy Hải Nguyễn
Thể thơ: Lục bát

Mưa rơi rả rích canh thâu
Riêng mình em…với nỗi sầu mênh mang
Khóe mi lệ ướt hai hàng
Con tim đau nhói như ngàn kim châm
Mắt buồn trông những xa xăm
Người vui phương ấy…bao năm không về
Quên rồi cô gái thôn quê
Đã từng hẹn ước lời thề trăm năm
Riêng mình em…vẫn âm thầm
Ngày mong đêm nhớ bao năm mỏi mòn
Giữ gìn lời hứa vàng son
Cùng người san sẻ vui buồn sớm hôm
Anh về pháo đỏ, rượu nồng
Cùng ai kết mối tơ hồng giàu sang
Riêng em đau xót vô vàn
Lời thề theo gió mây ngàn bay xa
Hai hàng lệ ướt nhạt nhòa
Chúc người hạnh phúc, gấm hoa muôn đời
Riêng mình em…chỉ em thôi
Ôm niềm đau những khóc cười thế nhân…

BÀI THƠ: LỖI HẸN CHIỀU MƯA

Thơ: Phú Sĩ
Thể thơ: Bát ngôn

Bởi mưa chiều lỗi hẹn phải không anh
Trách làm chi chẳng lành con tim vỡ
Cơn gió thoảng cũng đượm buồn than thở
Nhuốm ưu tư nên mây cũng giăng mờ
Có thương tình nơi quán nhỏ đợi chờ
Mưa ơi hãy thôi rơi từng giọt nhớ
Nơi xa ấy có người đang bước vội
Ướt lệ lòng lạnh lẽo giữa dòng trôi
Hãy chạnh lòng thương cho mảnh tình rơi
Còn hiu hắt giữa màn đêm mờ tối
Mưa có qua xin hãy đừng buồn thổi
Những nổi niềm ẩn khuất lối mưa sa
Người có buồn lỗi hẹn với người xa
Đừng trách mưa bởi đó là duyên phận
Mưa cũng thương cho cuộc đời lận đận
Mưa cũng buồn bâng khuâng mãi người ơi.

MƯA VỀ PHỐ CŨ

Thơ: Tùng Trần
Thể thơ: Bát ngôn

Mưa lại về trên phố cũ ngày xưa
Nỗi nhớ em nói sao vừa đây nhỉ
Vẫn còn đó lời hẹn thề chung thủy
Nhưng bây giờ sao chỉ mỗi mình anh
Em đi rồi con phố cũ buồn tanh
Biết tìm đâu bóng hình ngày xưa đó
Đã bao mùa mưa về nơi phố nhỏ
Anh chạnh lòng mà mắt đỏ môi cay
Chắc bây giờ em hạnh phúc bên ai
Nên đâu còn nhớ những ngày mưa đổ
Mộng chung đôi giờ thay bằng đau khổ
Trái tim buồn cũng loan lỗ tái tê
Con phố này anh vẫn bước lê thê
Nhưng vắng em lối đi về lạnh giá
Vì giọt mưa não nề rơi vội vã
Hay lệ trào mà ướt lã bờ vai.

BÀI THƠ: MƯA

Thơ: Lena Lê
Thể thơ: Song thất lục bát

Mưa tí tách mưa rơi tầm tã
Phải chăng Trời cũng nhả tơ vương
Khóc tình ta lắm đoạn trường
Yêu…sao chịu cảnh đau thương đôi đường
Mưa ơi hỡi má hồng đẫm lệ
Giọt đầy vơi như thể châu sa
Lối xưa giờ trãi nhiều hoa
Nhưng người nay đã đi xa thật rồi
Mưa hờ hững gợi khơi nỗi nhớ
Con đường đê bên lỡ bên bồi
Mênh mông một cõi mênh mông
Vẩn vơ…khắc khoải nặng lòng đa mang !
Mưa lạnh lẽo…mưa chan nước mắt
Mặn đôi môi… khao khát bờ vai
Men nồng ta mượn…tìm say
Ngẩn ngơ nếm phải men cay…tình sầu!

THƠ MƯA BUỒN: ĐÊM MƯA DĨ VÃNG

Thơ: Sầu Lẻ Bóng
Thể thơ: Bát ngôn

Đêm không ngủ, trở mình như thêu gối
Nhớ về ai, lòng thổn thức bồi hồi ?
Giọt mưa sầu, tí tách vẫn tuôn rơi
Gợi ta nhớ, ngày mưa trên phố vắng
kỷ niệm ấy, vấn vương niềm sầu lắng
Của đêm nào, trao mật đắng tình yêu
Đêm mưa xuân, trên gác vắng quạnh hiu
Hai con tim, trao yêu đương vụng dại
Mưa vẫn rơi, đếm giọt sầu hoang hoải
Xót đắng lòng, ôn lại chuyện năm xưa
Gác đơn côi, cuộc tình nồng hương lửa
Nào có ngờ, là vết cứa trong tim
Để đêm nay, trên phố vắng êm đềm
Hồi tưởng lại, một đêm mưa dĩ vãng
Của một thuở, trao men tình lãng mạng
Gác vắng này, uống mật ngọt yêu đương
Giờ còn đâu, khi tình rẽ đôi đường
Phương xa ấy, có nhớ về kỷ niệm ?
Thuở vào yêu, hương lửa tình ngọt lịm
Hay quên rồi…dìm chết đêm ái ân ?
Dĩ vãng xưa, từng là giấc mộng vàng
Còn đâu nữa, đã lỡ làng duyên phận
Để giờ đây, đành ôm sầu nuốt hận
Giấc mộng nào, thoáng đã vỡ tan nhanh
Mưa vẫn rơi, triền miên .. đêm giá lạnh
Giọt sầu buồn, cũng tan tạnh theo mưa.
Hạnh phúc kia, chỉ là giấc mộng thừa
Đêm mưa ấy…xin chôn vào dĩ vãng..

BÀI THƠ: MƯA BUỒN

Tác giả: Liên Phạm
Thể thơ: Lục bát

Mưa rơi tí tách bên thềm
Mưa như khúc nhạc êm đềm mê say
Mưa cho thắm mối duyên này
Mưa như vũ khúc ngất ngây lòng người
Mưa gợi ký ức đẹp tươi
Mưa dâng ngập cả một trời ước mơ
Mưa dồn mộng ước vào thơ
Mưa đem nỗi nhớ đến bờ yêu thương
Mưa như khúc nhạc miên trường
Mưa cho trắng xoá con đường bên Anh
Mưa là một giấc mộng lành
Mưa là khúc hát em, anh hòa cùng.

BÀI THƠ: MƯA CHI

Tác giả: Vetra Thơ
Thể thơ: Lục bát

Mưa chi cho mắt lệ buồn
Mênh mang từng phiến nước tuôn lá sầu
Chao nghiêng bóng nắng qua cầu
Tóc mai vướng sợi giọt châu cuốn chiều
Mưa chi cho mộng liêu xiêu
Mây bay về núi gió trêu lá ngàn
Con đường trơ xác lá vàng
Màu sông vẩn đục đò ngang khó về
Mưa chi bóng tối lê thê
Biển buồn tím sẫm tứ bề mây giăng
Rơi rơi giọt nước lăng tăng
Cây buồn lã ngọn vết hằn thêm đau
Mưa chi sợi nhớ hoen màu
Lá rầu bóng ngã dàu dàu tóc mây
Nhạt nhòa ray rứt cỏ cây
Tay quen ngờ nghệch vơi đầy nước non
Mưa chi xóa vội vết son
Môi chưa tròn mộng héo hon nửa mùa
Chiều buồn bóng nắng già nua
Em buồn không nói sao rua cuối trời.
+ 499 Bài Thơ Về Mưa Tâm Trạng Sâu Lắng Và Cô Đơn 2
Bài Thơ Về Mưa Tâm Trạng Sâu Lắng Và Cô Đơn

THƠ MƯA BUỒN: MƯA MIỀN KÝ ỨC

Thơ: Phú Sĩ
Thể thơ: Lục bát

Mưa chiều gió nhẹ mưa bay
Thổi vào nỗi nhớ người nay phương nào
Mưa buồn rắc giọt lao xao
Giọt thương giọt nhớ ngọt ngào tình ai
Mưa cho ướt đẫm gót hài
Cho dòng lệ thắm tóc mai ướt mềm
Mưa rơi từng hạt bên thềm
Bâng khuâng trong gió bướm tìm nhụy hoa
Mưa mùa rắc hạt xót xa
Mong manh kỷ niệm người qua không về
Đếm từng giọt lặng lê thê
Mưa trôi bóng xế não nề ánh trăng
Cuội nay thương nhớ chị Hằng
Như ta thương nhớ tình trăng năm nào
Mưa đừng gieo nỗi xuyến xao
Chim trời lẽ bóng nhớ nhau thêm sầu
Mưa đừng gieo rắc hạt ngâu
Để ta tìm lại duyên đầu mưa ơi!

MƯA CHIỀU

Thơ: Tùng Trần
Thể thơ: Bát ngôn

Bao năm rồi ta xa rời mộng ước
Chợt vô tình chân bước lối đi xưa
Khung trời buồn chiều bổng đổ cơn mưa
Khi gặp lại bóng người xưa trên phố
Hạt mưa rơi hay lệ lòng anh đổ
Buốt lạnh lùng nơi loan lỗ con tim
Cứ ngỡ đâu quá khứ đã nhấn chìm
Và ngủ yên êm đềm theo giấc mộng
Mưa chiều nay nghe cõi lòng xao động
Chẳng mong chờ trông ngóng lại gặp nhau
Chợt vô tình khơi lại những nỗi đau
Khi ngang qua không lời chào giả lả
Cơn mưa chiều vẫn cứ rơi tầm tã
Phố rộn ràng vẫn lạnh giá bờ vai
Hay bởi vì nghe bao nỗi đắng cay
Khi chiều mưa tình cờ ta gặp lại..

LỤC BÁT MƯA BUỒN

Thơ: Ha Thang
Thể thơ: Lục bát

Mưa về ta thấy buồn thay
Bao nhiêu thương nhớ ngất ngây một thời
Hòa vào từng giọt mưa rơi
Đậm lên mi ấy giọt vơi giọt đầy
Yêu thương thân xác héo gầy
Thương gì để nhớ ngất ngây trong lòng
Người đi ngày tháng ta mong
Người đi vội vã chưa xong tỏ tình
Trách ai ai thấu hiểu mình
Người đi chốn ấy dáng hình không phai
Bây giờ tình đã chia hai
Ta ôm ký ức trĩu vai nặng lòng !

BÀI THƠ: MƯA LẠI RƠI EM LẠI NHỚ ANH NHIỀU

Thơ: Mi Pha
Thể thơ: Song thất lục bát

Mưa tí tách buông lơi giọt tủi
Phố không đèn run rủi mình em
Xòe tay hứng giọt mưa đêm
Rơi vào thầm kín ềm đềm ngày xưa
Ngày ai đón ai đưa qua ngõ
Bàn tay mềm ôm tỏ tình yêu
Lặng im trong gió bao điều
Chỉ nghe câu nói thật nhiều nhớ nhung
Đung đưa lá ngại ngùng trăng sáng
Ánh trăng cười mười tám ngây ngô
Dại khờ có biết chi mô
Ừ yêu biết rứa chỉ sờ bàn tay
Tự nhiên đỏ hây hây đôi má
Nắng có soi vồn vã em đâu
Lạy trời sao khéo mưa ngâu
Tự nhiên mình ướt thắm màu yêu thương
Qua mấy nẻo con đường vắng bóng
Anh bây chừ lắng đọng nơi mô
Có nghe sâu thẳm em chờ
Về chung lối mộng se tơ kết mành.

BÀI THƠ: CHIỀU MƯA

Thơ: Song Linh
Thể thơ: Song thất lục bát

Mưa rả rích trong chiều cô quạnh
Gió xạc xào thổi lạnh hồn vương
Ngắm nhìn lữ khách qua đường
Rưng rưng cảm xúc trào thương đáy lòng.
Bao khắc khoải trôi dòng ước nguyện
Nỗi suy tư hòa quyện sóng đời
Ngước lên đếm hạt mưa rơi
Nhặt gom ký ức một thời vẩn….trong.
Mưa vội vã cho lòng nức nở
Khúc nhạc sầu bỡ ngỡ ngân vang
Giọt thương rơi xuống ngỡ ngàng
Giọt buồn bay nhẹ thênh thang giữa trời.
Cây nghiêng ngả chơi vơi trong gió
Lệ nhạt nhòa mắt đỏ khóe mi
Buồn vương nỗi nhớ ôm ghì
Xin mưa hãy gột… sạch đi tủi hờn…!!!

CHIỀU MƯA KỈ NIỆM

Thơ: Nguyễn Nhân
Thể thơ: Bát ngôn

Nơi phố nhỏ mưa sầu hoài mãi miết
Một nỗi buồn da diết chẳng nào nguôi
Gió từng cơn xác lá rụng ngậm ngùi
Căn gác lạnh thân vùi làn khói thuốc
Đường chung bước bao lần như đã thuộc
Người xa rồi mình nhận chuốc niềm đau
Em ra đi về phía tận phương nào
Công viên lặng xạc xào nghe gió hú
Đêm mộng mị nỗi sầu luôn ấp ủ
Con nhạn chiều còn chỗ trú chờ đêm
Ta đợi ai mờ mỏi mắt dò tìm
Người xưa tựa cánh chim mờ xa mãi
Gom kỉ niệm một đời tình oan trái
Nụ hôn nào còn bỏng cháy bờ môi
Vầng trăng lên ló dạng phía sau đồi
Cơn mưa tạnh đêm ngồi chờ sao rớt
Sóng tình cuốn dâng trào lên từng đợt
Ngó hình hài vơi nhẹ bớt sầu tương
Ru hồn trong giấc điệp mộng nghê thường
Ôm hoài tưởng thiên đường trong hiện thực.

MƯA VỀ PHỐ CŨ

Thơ: Tùng Trần
Thể thơ: Bát ngôn

Mưa lại về em hỡi có biết không
Từng hạt rơi mang theo dòng ký ức
Tình yêu kia em là người duy nhất
Nên mưa về nghe đau nhứt trong tim
Giờ mất nhau anh biết nẽo đâu tìm
Những tháng năm êm đềm ta đã có
Em ra đi theo ai về phương đó
Để chốn này anh vò võ nhớ mong
Mưa ngày nào em cất bước sang sông
Lệ anh rơi bởi mộng lòng tan vỡ
Lời hẹn thề ai là người đã nợ
Đổi thay lòng dang dở một tình yêu
Mưa lại về nơi phố cũ đìu hiu
Chẳng hiểu sao anh nhớ em nhiều quá
Thiếu vắng em nên mưa về lạnh giá
Buốt tâm hồn lạnh cả trái tim côi.

THƠ LỤC BÁT: MƯA

Thơ: Hương Vang
Thể thơ: Lục bát

Mưa giăng trên lối ai về
Để nay ướt cả câu thề chung đôi
Nhớ ai mưa mãi tuôn rơi
Để cho mây phủ kín trời âm u
Tiếng mưa rơi giữa mùa thu
Nghe như đang thấy lời ru tình nồng
Tiếng mưa hay tiếng trong lòng
Nhớ ai nức nở mãi không chịu dừng
Nhạt nhòa xơ xác núi rừng
Tả tơi hoa lá ngập lưng tơ lòng
Mưa nhiều nhạt sợi tơ hồng
Vần thơ ướt sũng ngóng trông nắng về
Mưa giăng mấy nẻo sơn khê
Để cho tim nhỏ dầm dề khát mong
Ngày mai trời chuyển nắng hồng
Thuyền tình rời bến sang sông với người
Hoa tình lại nở xinh tươi
Cho ai xinh đẹp rạng ngời như xưa
Mong ngày mai hết cơn mưa
Heo may về lại hong khô nụ tình !!!
+ 499 Bài Thơ Về Mưa Tâm Trạng Sâu Lắng Và Cô Đơn 3
Bài Thơ Về Mưa Tâm Trạng Sâu Lắng Và Cô Đơn

Mưa Hạ!

Mưa lại về trên những ngả đường quen
Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi
Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới
Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu

Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều
Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã
Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ
Có nghe gầy trên những phiến chân qua?

Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa,
Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức;
Có thương quá những hôm chiều rạo rực;
Có bồi hồi… day dứt ở trong tim?

Những loài ve cứ mải miết đi tìm
Mà quên mất mình đã sầu da diết
Như trong mắt gã si tình em biết,
Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ…

Tôi đã già để viết những niềm mơ
Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái
Lỡ mai đây bến đời không gặp lại:
– Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…
(Huỳnh Minh Nhật)

Mưa Thu

Sớm nay trời giăng mưa nhỏ
Giọt sầu ngỏ xuống hồn thơ
Mùa thu chưa vàng rực rỡ
Mắt tôi màu trắng mây mờ

Em nơi phương trời xa ấy
Hôm này có thấy mưa không?
Chốn xưa bây chừ vẫn vậy,
Một người mỏi mắt chờ mong

Sớm nay trời giăng mưa nhỏ
Giao thoa nỗi nhớ bồi hồi
Nhạc Trịnh ngân lên khe khẽ
Đủ làm tan nát hồn tôi…
(Huỳnh Minh Nhật)

Nỗi Nhớ Tháng Tư

Tháng tư rồi, mùa hạ đã về chưa?
Mà bầu trời hôm nay nhìn rất lạ
Nắng thôi hát bản tình ca oi ả
Gọi mưa đầy trên những lối em qua

Tháng tư về đâu hỡi những mùa hoa?
Đâu nắng mưa, đâu một thời để nhớ?
Những cánh hoa ai ép vào cuối vở
Nay xác xơ một thuở đã xa vời…

Gió nghẹn ngào ru ký ức đầy vơi
Phố cô đơn nên chiều buông rất vội
Ta xót xa những điều chưa dám nói
Gói trong tim bao giấc mộng không thành

Hạ có về cho năm tháng mong manh?
Những trời xanh có đầy trong mắt biếc?
Dẫu đã biết xa nhau là vĩnh biệt,
Cớ sao lòng da diết mãi khôn nguôi…
(Huỳnh Minh Nhật)

Em Sẽ Quên Anh

Em chờ đợi hoàng hôn rực tím
Mà mưa rơi thánh thót giọt sầu
Đáy mắt biếc hồn ai phong kín
Anh đi rồi nắng rụng về đâu?

Yêu là gì ơi hỡi người ơi?
Em riêng mang giấc mộng nửa vời
U sầu ướt từng cơn dư lệ
Anh nơi nào nắng có còn rơi?

Người biền biệt chân trời thăm thẳm
Hoàng hôn sầu một cõi thu giăng

Em sẽ quên đi mùa hoa trắng
Đã một thời sâu lắng tâm tư
Yêu khờ dại chuốc tình cay đắng
Anh giết tình bằng một hồn thu…
(Huỳnh Minh Nhật)

Say Tháng Mười Hai

Có ai về ru lại tháng mười hai?
Để nghe tiếng mùa gọi tình tháng cũ
Đông trắng xóa cơn mưa chiều phủ dụ
Gió lạc đường trong những giấc mơ hoang

Có ai về níu lại bước thời gian?
Giữa luyến tiếc với vô ngần nức nở
Tháng mười hai chông chênh buồn dễ sợ
Nhớ bâng khuâng, khói thuốc hóa thơ tình

Ta ưu sầu nhưng chỉ biết làm thinh
Cố níu lấy một tình yêu vị kỷ
Đừng nói nhiều, hãy lặng nghe, ừ nhỉ?
Nước mắt rơi có lẽ quá ồn ào…

Men say khướt cho mùa thêm huyền hão
Đêm dâng đầy tâm tư lạnh héo hon
Dẫu vẫn biết hồn yêu đương rực rạo
Xin đợi mùa rải nắng khúc giêng non…
(Huỳnh Minh Nhật)

Một Giấc Mơ Say

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm
Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ
Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm
Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo
Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây
Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ
Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm
Em nhớ gì về những chuyến xe xưa?
Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa
Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa

Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?
Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè
Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ,
Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ
Phố đông người sao thiếu bóng em qua?
Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ
Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…
(Huỳnh Minh Nhật)

Một Chiều Thu

Trời giăng mây tím gợi hoàng hôn
Lạc lõng gió thu dạ bồn chồn
Lá rơi ngõ vắng lòng hiu quạnh
Nắng đến bên chiều – tạnh mưa chưa? 

Lối quen dạo ấy những ngày xưa
Sớm đón chiều đưa mỗi thu về
Giờ tay cô lẻ lau dòng lệ
Hồn lạc nơi nào? Nghe tim đau

Thời gian hờ hững vẫn trôi mau
Cớ sao ký ức chẳng phai màu ?
Vẫn trông vẫn đợi – chờ ai đến?
Nhặt lá thu vàng… rơi nơi đâu?
(Huỳnh Minh Nhật)

Bão Giông

Chiều trở gió, màu hoàng hôn rạn vỡ
Sao tôi nghe nắng rót mật trên đầu?
Trời giông tố rối bời đôi lọn tóc
Ước lệ tràn nhưng lệ lại luồn sâu

Những ân tình gió hỡi cuốn về đâu
Thơ rơi hoang trên khói thuốc buồn rầu
Chiều lặng lẽ vuốt bàn tay năm ngón
Buổi nắng về ai biết có còn nhau?

Trời cuồng nộ yên bình xa lạ quá
Ai nhớ – quên – quên – nhớ một ai rồi?
Tình nổi gió đẩy đưa đời xuôi ngược
Biệt ly rồi có nhớ cũng đành thôi!

Mưa ướt mềm hoen mi mắt xa xôi
Lối đi xưa rêu mốc phủ chân đồi
Tình gục chết chắc trời xanh? Có lẽ!
Gió đan tình, giông bão ở trên môi…
(Huỳnh Minh Nhật)

Tôi Về Phố Cũ Cùng Thu

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn
Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá
Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ
Có lạc không? Hay thiếu một điều gì…

Tôi về đây nghe phố hát thầm thì
Mồi điếu thuốc chân tìm trong hoang hoải
Chiều hò hẹn mơ dấu thời vụng dại
Kỷ niệm nào xa ngái những mùa qua

Gió dạt dào gọi mãi bóng hình xa
Trời trở lạnh mưa rạt rào khắp lối
Giọt lệ đầy thấm mòn trên mái ngói
Hóa rêu xanh phong kín gót chân sầu

Tôi trở về mà chẳng thấy người đâu
Hay đã lỡ mối tình duyên một thuở
Mắt ai rưng màu hoa tim tim nhớ
Có thương người mòn mỏi đứng chờ mong?

Tôi về đây dư hương giấu trong lòng
Thu kín lối, phố chuyển mình như thể
Độ tan tầm người ta đông như thế
Ấy vậy mà… vẫn thiếu một bàn chân…
(Huỳnh Minh Nhật)

Em Về Phố Ấy Chiều Mưa

Em đi về phố ấy chiều mưa
Trời thu bụi giăng mờ khắp ngõ
Tóc mây hường đưa theo nhịp gió
Trải mù sương lên ánh mắt người

Em đi về phố ấy cùng ai?
Ta bâng khuâng nhớ một dung hài
Lời dối trá chưa trao tròn vẹn
Khúc hẹn thề đã đợi ngày mai

Ta yêu nhau mới ba màu áo
Phút giã từ vàng vọt thu ngâu
Khói thuốc rớt ngã ba đường nọ
Cay lệ nhòa đáy mắt em sâu

Em buồn không sao đã qua cầu
Để ai sầu lạc bước đường câu
Mưa rơi đều đôi vai gầy nhỏ
Bóng hoàng hôn vội khuất ngang đầu

Trời tháng sáu đìu hiu trầm mặc
Mây ráng hồng hiu hắt bơ vơ
Vì hương tóc mãi còn xao xuyến
Nên nỗi buồn còn hóa thành thơ

Rồi hôm nay lang thang phố vắng
Tháng sáu buồn gợi nhớ tình xưa
Chà! Tháng sáu, lòng ta chợt nhớ:
“Em đi về phố ấy chiều mưa”…
(Huỳnh Minh Nhật)

CƠN MƯA TÌNH YÊU

Chuyện tình mình lãng mạn nhất trần gian
Bao kỷ niệm dưới làn mưa giăng lối
Từ xóm nhỏ thơm hương đồng cỏ nội
Đến thị thành đêm tối vẫn bên nhau

Cơn mưa chiều bất chợt kéo đen màu
Gió giông giật nhìn hàng cau xơ xác
Con chim nhỏ lạc bầy đang ngơ ngác
Em co mình như cánh hạc mùa đông

Đường còn xa em lo lắng chất chồng
Mưa nặng hạt giường như không muốn tạnh
Nếu anh về thì lòng em canh cánh
Ở bên nàng niềm hạnh phúc trào dâng

Ánh đèn vàng soi giọt nước bâng khuâng
Dòng sông chảy cuộn vầng phù sa đỏ
Mái tóc dài ướt nhèm bay theo gió
Bàn tay em tuy nhỏ vẫn ấm lòng

Suốt cả ngày trên đường phố thong dong
Không muốn nghỉ mà cứ vòng quanh mãi
Dù mệt mỏi nhưng nào đâu dừng lại
Sợ chia tay sẽ tê tái tâm hồn

Đêm nồng nàn say đắm những nụ hôn
Mưa đã tạnh hết bồn chồn hoang hoải
Lại hoà quện ngọt ngào men tình ái
Kỷ niệm này đẹp mãi với thời gian!!!

KỶ NIỆM NGÀY MƯA

Ngoài trời lất phất hạt mưa
Giọt nghiêng giọt ngả giọt thưa giọt dầy
Mưa bay thấm ướt vai gầy
Cho anh thương nhớ mỗi ngày mưa bay.

Mời anh một chén rượu cay
Ngoài trời mưa lạnh rượu say ấm lòng
Chén trà ấm áp căn phòng
Đạo đàm tâm sự nỗi lòng ngày mưa.

Giữa trưa trời đổ cơn mưa
Sao mưa không đợi đêm mưa hãy tìm
Mưa đêm cho mắt lim dim
Trắng trời tối đất quên đêm sắp tàn.

Bàn tay anh siết muộn màng
Bờ môi tìm kiếm dịu dàng bờ môi
Em nghiêng ngã em lã lơi
Mưa ơi đừng tạnh em ơi đừng về.

Trong mưa có tiếng hẹn thề
Xin em ngoan ngoãn vọng về tim anh
Trong mưa dệt mộng ngày xanh
Trong em luôn có tình anh cận kề.

MƯA TÌNH YÊU

Em gởi mưa về xua nắng gắt vai anh
Mưa tắm mát thêm những cánh đồng nứt nẻ
Em gởi vào mưa lời tình yêu khe khẽ
Gởi cả nụ hôn thật nhẹ thật nhẹ nhàng…

Em gởi vào mưa những nỗi nhớ mênh mang
Những giọt mưa rơi như những dòng nước mắt
Khi nhận tin anh bỗng dưng em nín bặt
Có lẽ niềm tin lau nước mắt … yêu à!

Em gởi vào mưa cả những nỗi xót xa
Nửa xót người thương nửa xót mình… buồn lắm!
Nắng và mưa cũng như Bắc – Nam … vạn dặm
Còn chữ tình còn hi vọng… phải không anh???…

MƯA BONG BÓNG

Hoa phượng rơi ta giã từ mùa hạ
Thuở xuân thì ngày ấy trả cho em
Tuổi học trò với ký ức dịu êm
Nụ cười xinh bờ môi mềm mắt biếc

Chia tay nhau hai đứa cùng luyến tiếc
Hai phương trời mình ly biệt cách xa
Phượng nở rồi tàn qua mấy mùa hoa
Nhận được tin nơi quê nhà gửi tới

Em hạnh phúc theo người vui duyên mới
Phương trời xa anh vời vợi nhớ thương
Trời không se ta không thể chung đường
Anh quay về lòng vấn vương tình cũ

Tháng bảy tới phượng vĩ tàn cuối vụ
Anh lang thang tìm quá khứ ngày xưa
Thấy bóng em thấp thoáng dưới chiều mưa
Đi bên ai cơn gió lùa rụng lá

Con đường quen giờ đã thành xa lạ
Giữa mùa hè sao lạnh giá tâm can
Anh đứng nhìn mưa bong bóng vỡ tan
Chợt hiểu ra tình đã tàn em ạ

MƯA HOÀI NIỆM

Tháng bảy về rồi em có biết không
Những giọt mưa đang phập phồng rơi rớt
Là tháng của những cơn mưa bất chợt
Biết em còn nhớ đến kỉ niệm xưa.

Cũng vào ngày tháng bảy trời đổ mưa
Ta vội vã trú mưa nới quán vắng
Ngày hôm đó thời gian trôi thầm lặng
Tình duyên nào đưa đẩy ta bên nhau.

Kể từ đó tình như sóng cuốn trào
Ta bên nhau mải miết qua tháng năm
Tình hai ta đẹp tựa ánh trăng rằm
Và cứ thế tình dưỡng nuôi càng lớn.

Một ngày kia trời mưa như trút hờn
Cũng là ngày em nói đến chia xa
Em phải theo gia đình sang xứ lạ
Kể từ đó tình đôi ta cách xa.

Giờ tự hỏi ở phương trời xa lạ
Biết em còn nhớ đến tôi nữa không
Riêng mình tôi vẫn ngày đợi đêm mong
Em về lại nối tiếp tình duyên cũ.

SẦU NHỚ

Mưa chiều dâng nỗi nhớ ai
Bâng khuâng tình vãi vướng dài mắt mi
Để yêu thương lại xiết ghì
Trong vòng tay ấm người đi lặng buồn

Châu dòng mắt ngấn lệ tuôn
Khơi lên niềm nỗi dâng nguồn cô đơn
Đắng cay chua xót giận hờn
Xa rồi xa mãi trống trơn chỉ mình

Gửi hồn giữa chốn phiêu linh
Đêm vương sầu nhớ bóng hình của anh
Tựa như cơn gió lùa cành
Mây trời phủ tối màu xanh chẳng còn

Đâu là những vết chân son
Thuở xưa chung bước lối mòn hai ta
Lụa nhung áo gấm ngọc ngà
Vui cùng bên ấy hòa ca mỗi ngày

Giọt Mưa Đêm

Tác Giả: ‎Nguyễn Công Trình

Tôi lê bước một mình trong mưa bão
Giọt mưa nào xóa hộ nỗi niềm đau
Cho nhớ thương nước mắt hết dâng trào
Thôi thương nhớ bóng hình người năm ấy

Mưa ơi mưa mưa nhiều hơn thế nữa
Để giọt sầu hoà lẫn với mưa ngâu
Để giấu che nước mắt ướt nhạt nhoà
Không ai biết tôi khóc sầu dang dở

Tình của tôi là tình buồn muôn thuở
Là cay đắng là mãi một tình si
Khóc thương người hay khóc nhớ người đi
Lang thang dưới mưa buồn chân cô độc

Gởi tình theo tiếng mưa rơi
Đếm bao nhiêu giọt cho vơi nỗi sầu?

Mưa Đêm Buồn

Tác Giả: Lê Hương‎

Mưa đêm buồn lắm cố nhân ơi
Thức uống trà khuya chỉ có tôi
Với tiếng mưa rơi trên gác vắng
Nghe buồn gặm nhấm trái tim côi

Mưa theo gió hắt qua song cửa
Khơi gợi trong ta nỗi nhớ người
Từng giọt mưa rơi từng giọt nhớ
Nỗi buồn cứ thế hỏi sao nguôi

Nỗi buồn cứ thế hỏi sao nguôi
Tri kỉ giờ xa tận cuối trời
Nhớ….muốn sang thăm nhưng chẳng được
Chỉ vì đã cách trở đôi nơi

Trà khuya uống cạn mà nghe đắng
Đắng vị trà hay bởi đắng môi
Gió búôt mưa đêm buồn ảo não
Chạnh lòng gọi khẽ cố nhân ơi….

Mưa Chiều!

Cơn mưa chiều vội vã qua
Cỏ cây đứng lặng hiên nhà im thinh
Móng tay cong cớn cựa mình
Thủy tiên thẽ thọt lời tình thoảng ru
Êm êm tiếng gọi mùa thu
Trăng non liềm khuyết đồng xu em cười…

Tản Mạn Buổi Sáng… Trời Mưa..

Buổi bình minh mưa ươm đầy cây lá..
Hạt mưa buồn miên man mãi mưa ơi !
Ngồi một mình thanh thản ngắm mưa rơi..
Ôi! buổi sáng …sao mà buồn thế ???
Trời không vui nên cũng buồn đổ lệ..
Vương mịt mờ cho nhân thế ..sầu thêm
Cho hàng cây giá lạnh, đổ bên thềm..
Cho hạt nắng ..thêm một ngày ..”nghỉ phép”
Ta hờ hững nhìn mưa …hàng mi khép..
Có lẽ cuộc đời đôi lúc cũng ..mong manh…
Cũng lặng im (như) những chiếc lá trên cành
Và cũng rớt rụng …mỗi lần cơn mưa đến…

Nghe Mưa Sài Gòn

Mưa Sài Gòn rơi rơi tí tách
Ướt cả nỗi niềm vời vợi cách xa
Khung trời miền Trung nắng òa lửa đỏ
Nghe Sài gòn mát rượi giọt mưa rơi.
Gió phơn Tây Nam gọi phượng cháy rực trời
Cánh bằng lăng rơi nỗi lòng tím vợi
Nắng khô giòn cánh lá về nguồn cội
Nứt nẻ ruộng đồng khát nỗi chờ mong.
Sài Gòn mưa nhiều lắm hở em
Con đường về nhạt nhòa phố trắng
Cuộn chảy thành dòng tuôn ngàn bong bóng
Giăng mắc lòng ướt nỗi nhớ miền xa.
Mưa sài gòn chợt đến chợt qua
Cầu vồng nối đôi bờ ô Thước
Ước thu sang Mùa ngưu Lang Chức nữ
Đón mưa về nhè nhẹ gió xôn xao!
Giữa hạ về lòng vẫn ước ao
Một mùa thu đất trời dìu dịu
Dắt nhau đi mưa thẩm thì vương hạt
Dòng chảy ơi ta hát khúc giao mùa!

Mưa Lòng

Những khúc nhạc mưa cứ rã rời
Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi
Mưa lòng ngập lối bên song trước
Càng lắc càng đong chợt tím rơi
Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai
Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài
Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm
Nhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai

Mưa Đêm

Nữa đêm chợt thức giấc nồng
Cơn mưa rào rạt động lòng xôn xao
Ngước lên tìm mấy vì sao
Sao ơi sao lặn nơi nào xa xăm
Gió lồng gió rét căm căm
Vòm trời mộng tưởng đằm đằm nhớ thương
Thôi thì thương để mà thương
Chim bay thẳng tắp không đường nói năn
Co ro trong mỏng lần chăn
Nụ cười thoang thoảng in hằn tâm tư
Hay là ghi mấy trang thư
Mưa chi mưa mãi buồn nư tháng ngày
Mưa chi mưa mãi thương hoài ngàn năm!

Chẳng Phai Nhòa

Mưa rơi lất phất nhớ người xa
Bỏ phố để quên lối đến nhà .
Sao sáng hôm nay như vội vã
Bên khung bóng tối ở cùng ta.
Ngày xưa kỷ niệm giờ xa quá
Ai đó hợt hời chuyện đã qua.
Góc phố mưa nào giờ bỗng lạ
Chổ ngồi còn đó chẳng phai nhoà

Trên đây, tapchivannghe.com đã tổng hợp và chia sẻ đến các bạn Bài Thơ Về Mưa Tâm Trạng Sâu Lắng Và Cô Đơn. Cơn mưa đến kéo theo nỗi nhớ nhung da diết về cái gọi là kỉ niệm không tên, đã trôi vùi vào dĩ vãng. Đôi lần ta đi trên phố đông người, vô tình qua những chốn xưa cũ đã từng là kí ức hòa cùng giọt mưa tí tách rơi càng khiến lòng ta thắt lại.

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.