Thơ hay

+ 500 Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn

45

Mùa đông những giọt mưa đã ngừng rơi , cái lạnh đã bắt đầu ùa về ,là mùa của những nỗi buồn ướt át, sự cô đơn làm tăng thêm cái lạnh của mùa đông ,Chính vì lẽ đó mà hàng loạt bài thơ hay về mùa đông đã ra đời đặc biệt là thơ tình yêu. Những BàiThơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn sẽ giúp bạn giãi bày nỗi lòng đang chất chứa trong lòng, như có sự chia sẻ, cảm thông vượt qua nỗi buồn nhanh chóng. Mời các bạn cùng đọc ngay dưới đây nhé.

+ 500 Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn 1
Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn

ĐÔNG VỀ XA EM – Thơ: Đức Trung

Đêm qua gió lạnh tràn về
Đơn côi gối chiếc tái tê trong lòng
Giờ này em có biết không?
Thu tàn sắp hết mùa đông bắt đầu

Sao mình cứ mãi xa nhau?
Để tim khắc khoải nỗi sầu tâm can
Chia ly thương nhớ vô vàn
“Tình như con sóng nát tan trong lòng”

Bao nhiêu mộng ước chờ mong
Đừng làm phai nhạt má hồng nghe em?
Anh nằm thao thức trong đêm
Nhớ bao kỷ niệm êm đềm biết không?

Tình yêu như ngọn lửa hồng
Sẽ luôn sưởi ấm mùa đông lạnh lùng.

ĐÊM BUỒN NHỚ EM – Thơ: Đức Trung

Đêm đông buồn…nằm đếm tiếng thời gian!
Anh không ngủ…trái tim tràn nỗi nhớ.
Em ở đâu…? Khiến lòng anh trăn trở…!
Lời hẹn thề…em còn nhớ hay không?

Gió bấc, mưa bay… như cứa vào lòng!
Cứ ào ạt… tạt vào bên cửa sổ.
Đêm tĩnh lặng…lòng anh như giông tố!
Chắc giờ này…em muốn ở bên anh?

Lời hẹn thề…thời gian cứ trôi nhanh.
Ai biết được tình yêu là bể khổ?
Đã yêu em dù không gian cách trở
Không thể nào… ngăn nổi trái tim anh…!

Dáng Đông!

Độ cuối tháng trời như không nắng nữa
Kẻ ra đi chẳng biết ước mơ gì!?
Em quên mất nụ cười em là nắng
Hay vô tình cứ thế đến rồi đi?

Chiều lạnh lẽo hoàng hôn buông vào tối
Bởi thiếu em mùa vắng những hoa vàng
Ta thờ thẫn lang thang sầu ly biệt
Bước mệt nhoài tim gánh nặng hành trang

Mây vần vũ khuya dài như nỗi nhớ
Nửa trăng gầy gom bóng tưới đêm thâu
Ai dám bảo mùa đông như sỏi đá?
Sao đêm nay trăng ướt dưới chân cầu?

Chạnh lòng nhớ hồn ai trong khói thuốc
Khô tâm tư băng giá phủ trong lòng
Đêm rơi vỡ những bước buồn vô tận
Gió giật mình, đứng khóc giữa mênh mông…
(Huỳnh Minh Nhật)

Phố Hoàng Hôn

Chiều đưa phố đến bên bờ lặng lẽ
Gió đông buồn lạnh khẽ nép bên hiên
Em cô đơn giữa giá rét triền miên
Khuôn viên cũ anh ôm mình lạc lõng

Yêu thương xa sao cứ hoài hi vọng
Dẫu biết tình chết lặng giữa đông phong
Hai đứa mình lạc đâu trời nhung nhớ?
Yêu không yêu, xa cũng chẳng đành lòng

Em cô bé! Người tình anh bé nhỏ
Mắt ngây thơ, hồn trắng nét đài kiều
Chưa một lần dang dở chuyện tình yêu
Anh êm ái đặt vết thương lòng tới

Rồi từ đó, mỗi hoàng hôn rơi xuống
Mắt ngóng chờ xa thẳm tím chân mây
Anh cũng buồn, cùng phố đẫm men say
Gọi tên em, như thuộc về, mãi mãi…
(Huỳnh Minh Nhật)

+ 500 Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn 2
Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn

Ta Điên!

Hòn trời lặng chết cuối chân đồi
Ta về nhóm lửa thắp hoàng hôn
Dường như tim lạnh, chiều không lại
Chỉ có hương xưa ngập cõi hồn

Chiều ẩn vào mây: đêm ghé vai
Gió nhớ thương ai lệ ngắn dài
Thở than chi hỡi khung trời cũ
Buồn gì? Có giết được phôi phai?

Tự thuở đoạn từ vĩnh biệt nhau
Hoàng hôn buổi ấy mặn máu sầu
Tưởng theo năm tháng tình cũng đã…
Nay về vẫn đắng hạt lệ ngâu

Ta đi, phố vắng buồn cô quạnh
Phận gái thuyền quyên. Thương: ta mơ!
Duyên trao phút chốc ngàn đêm lạnh
Đã bỏ mặc ta với hững hờ…

Khói thuốc mơ hồ rớt rơi đây
Hư hư tà áo cuối phố gầy
Ta điên một thoáng trong sương khói
Xa rồi… cứ ngỡ vẫn còn say!

Đêm nay nguyệt tỏ hơn vầng nguyệt
Đêm sâu hơn vạn đêm diễm tuyệt
Ta nhớ người thương hơn nhớ thương
Ta vấn vương hơn ngàn vấn vương…
(Huỳnh Minh Nhật)

Ta Xa Nhau

Ta xa nhau khi gió đông vừa đến
Độ cuối thu ánh nắng đã nhạt dần
Tưởng chừng đâu tháng năm rồi quên lãng
Tình chôn vào dòng dĩ vãng ngày qua

Ai ngờ…

Cơn mưa tình buồn chen ngang vội vã
Hối hả mang về những ký ức đã qua
Ai đã nói với em mãi chẳng chia xa
Ai đã khiến em bao đêm ròng không ngủ

Tại sao thế? Hỡi tôi trong sâu thẳm
Nào hết yêu, nào nhạt những yêu thương
Khi đêm về cùng những hạt lệ vương
Tim quặn thắt nhớ em nhiều biết mấy…
(Huỳnh Minh Nhật)

Cũng Tại Em

Gió đông về bên ngõ yêu thương
Để cho em vấn vương trông ngóng
Vai em gầy áo em lại mỏng
Bàn tay lẻ cóng rét cô đơn

Em cũng muốn được giận được hờn
Hoặc chỉ là đơn phương trăn trở
Hãy cho em một lần thương nhớ
Bóng hình anh vô cớ nghe anh?

Trời đông lạnh ngắt khô hanh
Trong em như bức tranh một màu đen trắng
Nhớ nhớ anh những ngày xa vắng
Con tim buồn lẳng lặng chơi vơi

Bên khe phòng gió xuống lả lơi
Lá cuối thu tơi bời cuối vụ
Ôi xác xơ bấy nhiêu chưa đủ
Mà yêu thương một tí đã thừa

Ai đã trao em những dối lừa
Ai đã bỏ em giữa cơn mưa tầm tã
Cũng trách em trách em vội vã
Cũng trách em đã quá dại khờ
(Huỳnh Minh Nhật)

Dẫu Biết Rằng

Anh tìm em trong cơn gió chiều nay
Nhưng chỉ thấy nỗi cô đơn buốt giá
Ở nơi ấy chắc đang mùa nắng hạ
Vấn vương gì chút gió lạnh chiều nay?

Anh tìm em và vẫn mãi đi tìm
Trên lối vắng yêu nhau từ độ ấy
Anh hỏi gió sao chiều nay buồn vậy
Gió thẫn thờ, chắc gió cũng cô đơn!

Không có em gió cũng muốn dỗi hờn
Từng con ngõ tái tê sầu rét mướt
Anh ước sao dòng thời gian chảy ngược
Để hôn lên làn tóc ngát mây chiều

Mình nồng nàn đằm thắm biết bao nhiêu
Cũng trả về cho từng cơn kỷ niệm
Bao tháng năm đong đầy lời ước hẹn
Cũng nhạt nhòa dòng nước mắt lặng im

Anh vẫn tìm em anh vẫn đi tìm
Trong ngu ngơ một hồn yêu khờ dại
Anh đang tìm và sẽ còn tìm mãi
Dẫu biết rằng tình dang dở truân chuyên…
(Huỳnh Minh Nhật)

+ 500 Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn 3
Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn

Phố Sang Mùa

Lạnh sang mùa, O nớ có buồn không?
Rứa có nhớ bên ni ngày tháng đợi
Phố thiếu O như đông về rất vội
Đêm thêm sâu và mưa cũng thật dài

Đợt lạnh về O bỏ Huế đi mô?
Phố chạng vạng buổi đông buồn chạm ngõ
Tháng mười một hoa rơi trong lòng gió
Thủ thỉ nhau chuyện bên nớ bên tề

Phố mần thinh lặng lẽ đón đông về
Nên lối vắng không còn nghe lá đổ
Hương khói thuốc loang đầy bên ni phố
Biết phương nào có nhớ một bàn tay?

Đâu O nớ? Những ngày heo may ấy
Phố nghiêng mình đón nhung nhớ đầy vơi
Nay mưa mãi gió giao mùa lạnh lẽo
Khói đơn côi buồn bã khuất ngang trời

Phố nhân tình chừ xa lạ, O ơi!
Gió mưa rơi Hương giang ướt tơi bời
Anh đứng lặng bên này trông bên nớ
Chợt thương thầm một vạt nắng vừa rơi

Răng O nớ… chiều ni không trở lại
Đón mùa về thêm lần nữa rồi thôi?
Kể nhau nghe tiếng yêu thời vụng dại
Rồi tạ từ mùa gió rét chia phôi…
(Huỳnh Minh Nhật)

ĐIỀU ANH MUỐN NÓI – Thơ: Lê Hoàng

Đông lại về ! Phương ấy lạnh không em ?
Nghe tiếng gió bên thềm sầu than thở
Anh nhắn gửi…. tình yêu và nỗi nhớ
Ghép vần thơ phút bỡ ngỡ đêm buồn

Đông đã về ! Em có nhớ anh không ?
Đêm trăn trở cõi lòng sao lạc lõng
Nhớ em lắm nghe mưa từng giọt đọng
Như lệ sầu ngập sóng cả hồn thơ

Giữa màng đêm những khắc khoải mong chờ
Anh rất muốn mộng mơ hoài gặp nhỏ
Trao niềm nhớ ta về chung lối ngõ
Kề vai nhau mặc gió đông lạnh lùng

Dấu yêu à ! Em có biết hay không ?
Bao nỗi nhớ chất chồng đêm tâm sự
Bao kỷ niệm trong anh hoài cố giữ
Nén vào lòng hơi thở nghẹn ngào tim.

Đêm nay buồn da diết bởi nhớ em
Trời se lạnh buông rèm có giữ ấm
Hay lặng lẽ nhoà mi cay ước đẫm
Nhớ em nhiều…mưa thấm cả nỗi đau!

GỬI NGƯỜI XA CÁCH – Thơ: Đức Trung

Đông về lạnh lắm em ơi !
Mây mù bao phủ…kín trời mưa bay.
Ước gì có một vòng tay
Bên người tri kỷ đắm say tình nồng..!

Sao em vẫn cứ phòng không?
Đơn côi gối chiếc để lòng tái tê!
Đêm nay gió bấc lại về
Mình em nơi đó…có nghe giọt buồn?

MÙA ĐÔNG VỀ – Thơ: Lê Hoàng

Trời se lạnh gió vờn len lỏi
Lòng tái tê nhoi nhói lặng buồn
Mưa chiều xối xả …mưa tuôn
Đìu hiu quán nhỏ …cõi hồn chênh chao !

Ôm nỗi nhớ.. hai đầu biền biệt
Cách dặm trường da diết khôn nguôi
Ước gì cơn gió lả lơi
Dập dìu đưa lối quyện môi ấm nồng

Nhỏ yêu dấu ! Mùa đông lặng lẽ
Qua trước thềm quạnh quẽ nhớ nhau
Lòng anh một nỗi âu sầu
Âm thầm gửi đến nhỏ câu chân tình.

Nhỏ yêu hỡi ! mông mênh nỗi nhớ
Trái tim hồng một thuở khát khao
Giờ đây thấp thỏm thét gào
Quặn lòng tha thiết tình trao vẹn thề .

Ôi não nuột ! Sơn khê cách trở
Ở hai đầu nổi nhớ xót xa
Tình duyên nguyện thắm mặn mà
Dẫu lòng cách biệt thiết tha chẳng sờn.

+ 500 Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn 4
Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn

NỖI NHỚ TRONG ANH – Thơ: Đức Trung

Có lúc nào em nhớ tới anh không?
Trời đã sang đông, cơn gió lùa se lạnh
Đêm im lìm một màu đen đặc quánh
Anh một mình lòng chạnh nhớ về em

Em bây giờ đang say giấc ngủ đêm
Mái tóc dài đen xoã mềm trước ngực
Bao giấc mơ hiện về trong ký ức
Giấc mơ nào mang kỷ niệm ấm êm?

Anh chẳng buồn chỉ thao thức trong đêm
Hẹn ước hôm nao trong tim còn cất giữ
Những chuyện buồn vui đôi ta trong quá khứ
Bỗng hiện về anh không thể nào quên!

Anh ước lúc này được gặp lại trong đêm
Để được hôn em đôi môi mềm say đắm
Hôn mái tóc đen, đôi má đào tươi thắm
Và khẽ khàng anh xoa nhẹ bờ vai

Anh cứ ước mơ trong suốt đêm dài
Và mong đợi đến ngày mai trời sáng
Thấy bóng em về xinh tươi duyên dáng
Với nụ cười rạng rỡ nở trên môi.

Anh nhớ vô cùng…nhớ lắm em ơi!

SAO ĐÀNH – Thơ: Đức Trung

Đông đã về cây trút lá vàng rơi.
Anh bỗng thấy trong lòng bao bối rối!
Sao bỗng dưng em ngỏ lời thay đổi?
Để cho tình hai đứa cách hai nơi !

Em một mình nơi ấy…có đơn côi ?
Và thương nhớ một thời ta say đắm !
Để đêm đêm trong nỗi buồn sâu thẳm
Gối ướt đầm bởi những giọt lệ rơi ?

Em sao đành quay gót nói chia phôi?
Vì một phút giận hờn luôn vô cớ…!
Nếu trong tim đang ngập tràn nỗi nhớ
Hãy quay về !… mình hạnh phúc có đôi.

ĐÔNG VỀ NHỚ EM – Thơ: Đức Trung

Chiều nay trời chuyển sang đông
Gió lùa se lạnh, nỗi lòng cô đơn
Ngồi buồn ngắm cảnh hoàng hôn
Từ trong tâm khảm bồn chồn nhớ em.

Mưa rơi tí tách bên thềm
Nỗi niềm thương nhớ càng thêm dâng đầy
Mơ màng nhìn khói thuốc bay
Nhớ em da diết những ngày cách xa…

Lời nguyền xưa của đôi ta
Tình yêu nay vẫn thiết tha mặn nồng
Đông về em có nhớ không?
Nụ hôn ngày ấy…môi hồng em trao.

Bên nhau tình cảm dạt dào
Vòng tay ân ái ngọt ngào yêu thương
Nay em xa cách dặm trường
Tình anh mãi mãi…vấn vương tơ lòng..!

ĐÔNG LẠNH! – Thơ: Lãng Du Khách

Em có biết đông về anh tê tái
Xót thương ai đang khắc khoải chờ mong
Vòng tay ấp sưởi ấm chút lạnh lòng
Và cơn khát bờ môi chờ êm dịu.

Nơi giá lạnh lòng em có tê buốt
Hay chỉ anh xót tím ruột bầm gan
Nỗi nhớ thương thật da diết ngập tràn
Và chợt mơ chút nồng nàn thu mộng.

Em có lạnh khi gió lùa đơn chiếc
Có thở dài khi nuối tiếc thu mơ
Còn riêng anh trong lòng đầy trăn trở
Năm canh dài hơi thở hắt nhớ nhung.

Em còn nhớ con đường xưa chung bước
Giữa gió đông cùng mơ ước thu nồng
Trong giá buốt má vẫn hồng môi ấm
Chẳng sợ chi chút lạnh giá đông về.

Giờ lối cũ mình anh về cô lẻ
Hồn chợt nhớ tiếng thầm thì thật khẽ
Tiếng gió thu nâng nhẹ gót chân son
Và đường xưa lối mòn ta SÁNH BƯỚC !

ĐÔNG LẠNH NHỚ NGƯỜI – Thơ: Triệu Phú Tình

Những bông tuyết rụng rơi lã chã
Đậu vin cành trắng xóa màn đêm
Ánh trăng lướt nhẹ qua thềm
Quyện hòa tiếng gió nhạc êm êm sầu

Đêm đông lạnh canh thâu mòn mỏi
Ngóng chờ người đá sỏi cũng đau
Ra đi chẳng biết bao lâu
Ta thời vẫn đợi dẫu đầu pha sương

Theo con nước sông tương tình cảm
Chảy xuôi dòng ai cản được đây
Niềm thương nỗi nhớ thêm dầy
Chẳng hề phai nhạt đong đầy mãi thôi

Ôi cuộc sống nổi trôi vô định
Ai hơi đâu toan tính làm chi
Hợp tan tan hợp chia ly
Được ngày hạnh phúc ta thì cứ vui

Đời sóng gió dập vùi con tạo
Dù nắng mưa hay bão ngập lòng
Đỉnh đương chậm bước sẽ xong
Bình yên khắc đến hoài mong ắt về.

CỐ QUÊN LẠI CÀNG NHỚ – Thơ: Sầu Thiên Thu

Ta lê bước giữa mùa đông giá lạnh
Cố tìm quên hình ảnh bóng người yêu
Đời cô đơn thầm lặng dưới trời chiều
Sao vẫn nhớ thật nhiều người năm cũ

Mùa đông lạnh ánh Trăng buồn liễu rũ
Lòng vấn vương nhớ tình cũ năm nao
Cố lãng quên mà có được lúc nào
Trong tâm khảm không bao giờ thôi nhớ

Mộng nên đôi đã nhiều năm tan vỡ
Người ra đi kẽ ở lối hai đường
Sao trong lòng ta cứ mãi nhớ thương
Rồi thao thức đêm trường mơ với mộng

Hãy quên đi tìm niềm vui mà sống
Nhớ làm gì hình bóng thuở năm xưa
Lời thề yêu chỉ là nói dối lừa
Ta đã biết sao không chừa vẫn nhớ.

+ 500 Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn 5
Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn

ĐÔNG NHỚ – Thơ: Võ Linh

Chiều xám mây nghe hồn sao buồn bã
Nhớ một người tận mấy nẻo trời xa
Trên mi ngoan là những ngấn lệ ngà
Nhớ anh quá sao nguyệt đà khuất dạng

Đông lạnh đầy niềm mong dài vô hạn
Trái sầu dâng đan mấy nhánh ngổn ngang
Gởi lời yêu trong cánh gió mơ màng
Mà chỉ thấy lỡ làng nơi bến đợi

Thuyền tình yêu mãi rời xa bến đợi
Nước xuôi dòng dịu vợi những dòng trôi
Em và anh giờ ngược hướng nhau rồi
Ngày tương phùng mãi xa vời anh hỡi.

MÙA ĐÔNG CÔ ĐƠN – Thơ: Tùng Trần

Đông lại về nơi ngõ vắng hiên nhà
Như nhắc nhở ta già thêm một tuổi
Tiếc thời gian sao trôi đi quá vội
Bởi cuộc đời ta vẫn kiếp đơn côi

Tuyết rơi đầy lạnh buốt giá đầu môi
Thầm hỏi khẽ bao giờ niềm vui tới
Để mỗi khi đông về mang hờn dỗi
Buớc chân buồn trong hoang vắng lẻ loi

Khi đông về lòng lại thấy chơi vơi
Tim tái tê không một người sởi ấm
Hay hạnh phúc còn ở nơi xa lắm
Chưa kịp về nên hơi chậm đấy thôi

Mỗi đông về cứ mong ngóng xa xôi
Tuổi xuân qua bởi cuộc đời ngắn lại
Chợt suy tư miên man hồn ngây dại
Có lẽ mình vẫn mãi bước chênh vênh.

MIỀN NHỚ – Thơ: Phạm Khá

Cuối đông rồi anh lại nhớ đến em
Nhớ ngày nao hai đứa kèm hạnh phúc
Để giờ đây ngồi buồn anh khẽ lục
Viết vần thơ tá túc ở trong tim

Ngày hôm nay đông lạnh giá anh tìm
Một hình bóng nằm im sâu trong dạ
Người con gái làm tim anh hóa đá
Nét dịu dàng nghiêng ngả bởi say mê

Xuân sắp sang anh thầm nhắc đêm về
Giữa canh trường tái tê anh thổn thức
Tim đập mạnh réo vang trong lồng ngực
Nhớ đến em lại rưng rức dòng châu

Dấu yêu ơi! Giờ này em ở đâu
Có biết không lòng anh sầu nhắc nhớ
Vẫn hiểu rằng tình mình nay dang dở
Nhưng chẳng quên khi kí ức ùa về.

BỨC THƯ TÌNH MÙA ĐÔNG – Thơ: Clouds Nguyen

Bức thư tình em viết gởi riêng anh
Giữa mùa đông mênh mông trời lạnh giá
Gom yêu thương đem trao về xứ lạ
Cách xa nhau lòng nhớ quá người ơi

Dòng thư tình không gởi hết nỗi chơi vơi
Trong đêm thâu lời thì thầm em nói
Bao giấc mơ đến rồi đi rất vội
Bởi vì em… mừng quá lúc gặp nhau

Dòng thư tình chẳng viết được nỗi đau
Nhớ thương anh nát nhàu con tim nhỏ
Tựa gối thơm mắt nhạt nhòa lệ đổ
Vầng trăng nghiên sương ướt đẫm vai gầy

Dòng thư tình em gởi trọn vòng tay
Gởi môi hôn thật ngọt ngào say đắm
Ấp ủ tim anh mong nơi kia đủ ấm
Hương nồng nàn xin dành hết cho ai

Bức Thư tình em sẽ viết thật dài
Cho tim yêu vơi nỗi niềm cảm xúc
Trao đến anh vỡ òa bao hạnh phúc
Để đông này… không lạnh nữa… tình ơi.!!!

ĐÔNG VỀ – Thơ: Dương Lên

Anh có nghe mùa đông về rồi đó
Gió lạnh gào em trăn trở nhớ ai
Trời cứ mưa mưa giăng suốt cả ngày
Lòng trĩu nặng mong anh hoài chẳng thấy.

Em nghe nói ở nơi anh nắng đấy
Hoa trái thơm ngầy ngậy khắp phố phường
Mà ai qua cũng phải thấy vấn vương
Muốn gửi trao chút má hường môi thắm

Anh biết không mùa đông này rét lắm
Một mình em lòng thăm thẳm ngóng trông
Chút hơi ấm từ nơi có nắng Hồng
Gửi cho em chút nồng say nữa nhé

Em già rồi nhưng muốn làm cô bé
Được bên ai nghe thỏ thẻ lời yêu
Được bên ai mỗi buổi sớm buổi chiều
Cùng gom nhặt những lời yêu thơ phú.

Ở nơi này em vẫn luôn niệm chú
Để hai ta cùng được ủ men tình
Để đông về em sẽ vẫn lung linh
Bởi có nắng cùng với tình anh gửi.

Trên đây là những Bài Thơ Tình Mùa Đông Lạnh Lẽo Cô Đơn do tapchivannghe.com tổng hợp được. Những câu thơ hay về mùa đông dễ đi vào lòng người, giúp tâm trạng của bạn được thoải mái, dễ chịu hơn.

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.