Thơ

Chùm thơ của Ngô Kim Đỉnh

1108

Bầm…

Khi bà hàng xóm than khóc gọi tên

con trai bà và tên anh

khi đâu đó thì thầm ái ngại

rằng các anh đã hy sinh

Bầm bình thản làm vườn chờ con trai thắng trận

và anh đã trở về khi biên giới bình yên

Nhưng năm tháng lòng Bầm không yên

khi chúng tôi “cày cuốc…”

người Lính trở về sống đời lơ ngơ

những đứa con Bầm càng có tuổi càng ngu ngơ

anh em – con gà con chó

Bầm khóc

nước mắt Người xát muối chiều hôm…

Bây giờ dưới màn mưa bụi mù trời

tìm Bầm nơi nghĩa địa ngổn ngang

con bật khóc khi tìm ra nấm mộ

Trở về hoang dã

Trải hàng vạn năm

loài người thoát ra từ “ăn lông ở lỗ” để văn minh

chỉ vài năm anh đã sống đời hoang dã

cuộc trở về thiên nhiên ngoạn mục không ngờ

Từ bỏ tháng ngày sợ sệt, cô đơn

từ bỏ thói quen phố phường đô hội

từ bỏ vị trí chuyên viên cao cấp Văn phòng…

anh tìm đất “vào thế” phó thường dân

Người ta toan tính, tập theo “tư thế bề trên”

anh trở về tư thế tự nhiên của một con người

Trên đại ngàn Tây Bắc

anh ăn ở vách núi lòng hang

Hòa Bình có bao Xứ Mường, xa gần xóm – bản

làm sao anh chọn riêng mình tòa Núi Đúng

lẫn phận mình cùng hoa lá cỏ cây

Nếu không nhờ anh thợ điện

làm sao tôi biết

trên khe núi kia có một con người

Nếu không trải đời lặn lội

làm sao ngồi đây ngộ ra

được – thua cũng thoảng nét cười…

Nửa ngày đò dọc

Thiên nhiên có những loài chim lớn

ưng, cắt, quạ, đại bàng, hạc, công, phượng…

nhưng nhiều người mấy khi giáp mặt

họ chưa tới được những miền thanh cao

thiên nhiên bao la kỳ vĩ

Những người này cố gắng dựng bờ rào

những người khác lại cố sức phá đi

Họ xây và phá không bởi xung đột quyền lợi

mà họ biết rằng mình chẳng có quyền gì

Người ta chỉ cần bỏ ra ít tiền

và ít thời gian ngồi cabin cáp treo

là mãn nguyện

thung thăng non thiêng đất Phật

hay “mái nhà” Đông Dương

Người ta mua bán danh – lợi khơi khơi

khi nhiều người khác

mải miết bán đời sương gió…

Với các tượng “Tam Đa”

Hàng ngày chúng tôi qua đây

thấy các Ngài cứ đứng ngồi ở đấy

Từ những khúc gỗ vụn

từ những thân cành gốc rễ gớm ghê

qua khỏe tay những “phó cả” thôn quê cưa đục

gỗ thành các thánh nhân, tài nhân bóng bẩy

Các Ngài lần lượt ra đời

lần lượt được những tay lẻo mép

sắp đặt nên bộ nên danh

nào Phúc – Lộc – Thọ

nào Lưu Linh

nào Quan Vân Trường… oai vệ

Nhờ truyền thuyết tít mù

từ nhà Hán, nhà Đường xa xôi nào đấy

các Ngài kẻ cả trước nhân gian

Ôi nhân gian

ngày ngày cúi mặt

kiếm sống và viển vông

Ôi nhân gian hằng mơ trong sáng

nhiều người sẵn tiền mua các Ngài về

đặt lên kệ cao xụp lạy và tín niệm

Giá các Ngài được tôi luyện

bằng thép, bằng đồng, bằng đá quý

qua những hoa tay tài khéo đó đây

thì oai linh còn may tin cậy

Ngày ngày chúng tôi qua đây

phố nhỏ lầm bụi trong chen lấn

lụp xụp nhếch nhác

các Ngài vẫn lần lượt “nhập thế”

bảnh bao và đứng đấy như không

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.