Thơ

Chùm thơ của Thúy Liên

1051

Da nắng màu bánh mật

Nắng mất ngủ màu da em

bánh mật

nhói đau câu thơ vụng về yêu anh

chim phí bay ướt chiêm bao ngày

tháng sáu ẩn dụ

Những đám mây thiếu nữ trắng

chệch choạc hát ngôn ngữ tình

mùi cỏ ẩm râm ran hợp âm ve

chia ly chia ly

nắng đỏ nụ hôn chùm phượng

tóc từng sợi chẻ mảnh

Nắng ròng ròng nắng già nua tháng sáu sinh nở

cánh cò bay qua bay qua bay

cánh đồng phì nhiêu eo em thon

mùa hạ dối lừa trong mắt

buồn lên môi vàng da non nắng

mật

Tháng sáu lạc

mê cung nắng

thất thanh nắng vỡ

chú chim sâu mỗi ban trưa rạn nứt

hai bàn tay lật úp

em khóc trong

da nắng màu bánh mật

Ngờ

Cứ ngờ ngợ

những ngọn gió và cơn mưa tháng chạp

tiếng chuông hay lời gọi

Thăng Long ngàn năm tuổi

Nha Trang cát một vùng bay

Cứ ngờ ngợ

mi ngái ngủ bất chợt những cơn mơ

hoa sương rồng đỏ

hay hoa sữa thơm lay

cánh chuồn ảo giác tháp rùa

vó ngựa thồ Xóm Bóng những xa xôi

Cứ ngờ ngợ

môi em thở thịt da nồng nàn

bóng đêm và những chuông rung trong ngực

thôi đừng ném em vào tiếng hát

giọng đã khàn

Chạm

Chạm môi vào mùa xuân

bí ẩn những cánh đào và con rồng thần thoại

Thăng Long

tiếng gọi của ngàn năm tâm thức

Đinh Lê Lý Trần

phế hưng thành quách cổ rêu xưa

Chạm tay vào Hồ Tây

rồng ngủ say và cụ rùa mắc cạn

ô nhiễm nỗi bình yên lá sấu

vắt kiệt mình cho một ban mai

thở dài

Chạm vào sông Hồng sóng đỏ

rét run

địa cầu nóng

trái tim lạnh

Thăng Long

những câu thơ háo hức gõ mặt tình

Nghĩ giữa bình minh bùn lầy

Viết thay anh

Hoa sen hé

mặt nuớc chân mây

bình minh bùn lầy

nhụy vàng phơi

cánh bung ra mấy dặm mặt trời lấp lóa

anh không dám nghĩ chạm vào bờ mộng mị của búp

mà hương vẫn choàng lên

bộ ngực vĩ đại của đất

run rẩy những vùng nhạy cảm không tên

Hoa sen

Em

chẳng cần lồ lộ khoe vòng eo nhan sắc

những cái mũi phập phồng tục lụy

không thể ngửi cái tinh khiết làn hương em

những bàn tay cáu bẩn, những đôi mắt tham dâm

rồi sẽ làm trầy sướt cánh khói xanh không tì vết

Hoa sen

Em

Anh nhất định làm vốc bùn khờ dại

canh giữ em trong bí ẩn của mọi ngày

bí ẩn của thanh tân đắm đuối

của thơm hương nguồn cội

mặc kệ những đôi mắt trắng dã cuộc đời

gán cho vốc bùn anh nhỏ nhen…

Nằm trong bóng tối cơn mưa

Nghe da thịt mềm ướt

Cơn mưa bóng tối khung rèm đỏ

Cơn lốc quặn mình từng vi phân tế bào

nhớ

Gió mồ côi

Lật tung kiếm tìm

Không có anh

Những cơn mưa dài một đời

Loang mặt người

Không xé nổi bóng tối che quanh

khung rèm đỏ

Mưa mưa mưa những hạt mưa sa con gái ngày nào mẹ dạy

Mưa cắm vào đâu

Vào bùn vào sỏi vào cỏ vào hoa

Đền các lâu đài

Mưa em chỉ muốn cắn vào anh

Đêm nay rách thịt

Dù anh là hoa là cỏ là sỏi là bùn

Để không còn bóng tối khung rèm đỏ…

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.