Thơ

Chùm thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

659

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh đằm thắm, sâu lắng, nặng lòng. Mỗi bài đều có những câu thơ hoặc ý thơ mới. Chẳng hạn: “hình như ai vấp chân mình/ hớ hênh chân bước gập ghềnh bàn chân” hoặc: “một đời lụy với câu thơ/ còn bao nhiêu chuyến, bao giờ đò ơi?”. Viết lục bát được như thế không dễ. “Chạm đáy sông đầy” cũng cho tôi những liên tưởng, ẩn dụ mới như: “trong vườn lá chuối khô thô tháp/ tiếng khóc chạm tiếng ve/ khúc hát/ trưa hè/ sông dọc bờ quê”… Hoặc nữa: “ai gõ mạn thuyền trên sông vắng/ mà mái chèo cằn cựa đến xa xăm”…

Tôi không nghĩ tĩnh tự kép “cằn cựa” là cụm từ có trong tự điển. Với tôi, nó gần như chưa từng xuất hiện trong thi ca của chúng ta (?), nên, cũng với tôi, đó là hai con chữ ghép riêng của Nguyễn Ngọc Hạnh thể hiện giấc mơ “được một lần làm mẹ để sinh con” của mình.

Mời các bạn bước vào một khoảng trời thơ Nguyễn Ngọc Hạnh để cùng tác giả “Phơi cơn mưa lên chiều” với một nỗi lòng: “Một đời lụy với câu thơ/ Còn bao nhiêu chuyến, bao giờ đò ơi?”

Tự thân câu hỏi này cho chúng ta thấy nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh đã sớm tạo cho mình những thao thức kiếm tìm một-nhân-cách-thơ-riêng.

 Du Tử Lê

Cơn mưa phơi lên chiều

Cơn mưa phơi lên chiều trôi
Như tóc em bay lưng trời
Cứ thong thả thế không cần vội
Mưa rơi chầm chậm cùng tôi

Cứ thản nhiên rơi
Thản nhiên trôi
Đừng khép hoàng hôn tôi mờ mịt
Đừng lấp đầy đêm hao khuyết
Xa mờ nửa mảnh trăng treo

Lấp ló chân trời cô tịch
Về đâu bến đợi trầm luân
Yêu hết một đời cạn kiệt
Thà rơi như là chiều buông

Thà em mây bay về nguồn
Chân trời xa khuất mờ sương
Nơi ấy quê nhà mong đợi
Mây trôi về phía vô thường

Thà tôi phiêu dạt dặm trường
Thà cứ yêu người lận đận
Mưa ơi hãy rơi chầm chậm
Ngày tôi bay ngang qua đời

CHẠM ĐÁY SÔNG ĐẦY

1.

bất chợt nhớ

chợt quên

bất chợt

ngày nằm mơ, đêm thức mong chờ

mơ được chết hiền lành như cỏ

mong là mơ bất chợt 

đêm trôi

giấc mơ

về ngày mẹ sinh tôi

trong vườn lá chuối khô thô ráp

tiếng khóc chạm tiếng ve

khúc hát

trưa hè

sông dọc bờ quê

tiếng khóc lịm dần

rơi giữa cơn mê

rơi trong vườn bắp tẻ

rơi xuống trần gian một kiếp người

mẹ ẳm đầy vơi tiếng cười

chôn nhau tiếng khóc

cha gánh vải lên rừng 

trĩu nặng bờ vai khổ nhọc

gánh cả đàn con thơ dại, đói nghèo

cha đi rồi

lều tranh một mái

mẹ một mình

sanh nở những niềm đau

giọt nước mắt đắng cay

ngày mẹ tôi trở dạ…

bất chợt nhớ ngày xưa đến lạ

mơ được một lần làm mẹ để sinh con 

2.

bất chợt nhớ

dòng sông quê đầu nguồn

nơi tôi tắm giấc mơ tuổi nhỏ

nơi mẹ một mình ra sông giặt áo

cứ lặng lờ con nước trôi

bất chợt nhớ

một ngày xa xôi

bỏ làng ra đi, cha tôi không về

mẹ dẫn đàn con chạy giặc

con đò trôi xuôi

mà gió nồm thổi ngược

cánh buồm căng bịn rịn phía quê nhà

làng nhỏ khuất dần

bóng núi mờ xa

mẹ nhớ làng

tôi đâu hề biết

lúc ra đi

mẹ quấn quít mấy giàn trầu

tôi thì khôn nguôi

nhớ ánh nắng chiều vàng

nhớ tiếng trâu gọi bầy

thương anh em tôi đứt ruột

rồi đây mỗi đứa một phương

mẹ nhớ gì đâu ai biết

tôi thì thương hoài tiếng chim dồng dộc hót

trước lúc chia tay ở cuối cổng làng

mang theo hết bầu trời thơ dại

dễ gì quên tiếng chim ấy, quê ơi

bất chợt nhớ

chợt yêu đến lạ

phút xa làng chim dồng dộc bay xa…

3.

tôi xa làng từ ngày thơ bé

đêm mưa

gió rét căm căm

ai gõ mạn thuyền trên sông vắng

mà mái chèo cằn cựa đến xa xăm

tiếng dầm khuya lạnh buốt

đêm giông

con nước cứ dùng dằng

không chảy

con thuyền trôi xuôi

lòng tôi ở lại

cứ thương hoài

mùi bếp lửa chiều quê

bồng bềnh trôi

một mình mẹ

trôi

đàn con lưu lạc

cả đời mẹ là những ngày đói khát

rồi mai đây biết phiêu dạt về đâu?

đêm xa làng

đong đầy nước mắt

đâu biết lòng mẹ đau như cắt

tôi cứ lơ ngơ nhớ đàn trâu mỗi lúc chiều về

cứ nhớ hoài tiếng chim dồng dộc hót

nơi cổng làng trước phút xa quê

tôi đâu biết

cái ngày ly biệt ấy

ngày anh em tôi tan tác lìa đàn

khi chợt hiểu điều này

thì đã muộn

đàn chim lạc bầy từ đó cũng ly tan

đâu biết xa quê

tiếng chim buồn lẻ bạn

tuổi thơ tôi ở mãi với làng.

LỤY

Lụy đò mà chẳng qua sông

cứ rong ruổi bến, cứ trông ngóng bờ

một đời luỵ với câu thơ

còn bao nhiêu chuyến…

bao giờ đò ơi?

VẤP

hình như ai vấp chân mình

hớ hênh chân bước gập ghềnh bàn chân

một đời ngập ngụa phân vân

biết đâu mình lại dẫm chân ai rồi!

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.