Thơ

Thơ Khuất Bình Nguyên

591

Vốn là một cán bộ cao cấp trong ngành Kiểm sát, chẳng hiểu thế nào mà Khuất Bình Nguyên lại bén duyên với văn chương như một sự cân bằng trong đời sống. Có dạo người ta thấy anh xuất hiện liên tiếp trên trang thơ của các báo, rồi lại ồ ạt in sách.. Ấy vậy, mấy năm gần đây lại thấy anh xuất hiện với tần suất không nhỏ trong vai trò một nhà phê bình văn học. Các bài viết phê bình của anh sâu sắc, công phu, gây ấn tượng cho độc giả. Vì thế mà Khuất Bình Nguyên lại được bầu vào Hội đồng lý luận phê bình của Hội nhà văn Việt Nam. Tuy nhiên Khuất Bình Nguyên bộc bạch, anh viết lý luận chỉ là tay ngang chứ thực chất con người anh vẫn luôn thuộc về thơ. Dưới đây baó Văn nghệ điện tử xin giới thiệu chùm thơ mới của nhà thơ Khuất Bình Nguyên

QUA HÀ NAM MỘT NGÀY MƯA CUỐI THÁNG MƯỜI

Mưa bụi lạnh phủ lớp màu xám nhẹ

Để dãy núi  đá khô cằn mềm mại như tranh lụa cuối trời xa

Lúa đã gặt rồi chỉ còn trơ gốc rạ

Đàn bò gặm mưa trên cánh đồng

Bên cạnh đường người thợ xưa vẫn mải mê tạc tượng

Đầu rồng bia đá lặng lẽ chờ khách đứng dưới mưa .

Dẫu tạc hết đá núi kia thành bia

Làm sao ghi hết được sự phù du của những kiếp người .

Thấp thoáng vài khách đường xa mờ đần không trở lai

Bỗng nhớ đến người bạn sắp lên đường xa sứ

Bức tranh thủy mặc của núi mưa bụi vẫn treo ở bên trời .

MÙA HÈ

Thành phố già một nghìn năm tuổi

Anh trẻ thơ suốt cả cuộc đời

Bằng lăng rải mùa hè xuống đất

Chợt chiều về nhặt nốt cuộc đầy vơi .

Bao đau đớn chẳng ngờ giáp mặt

Một sớm mai lạnh ngắt nhân tình

Bóng mây ác quay cuồng trời đất

Tóc đã cằn kịp bạc cuộc nhân sinh .

Thành phố sống thêm một nghìn năm tuổi

Anh trẻ thơ suốt cả cuộc đời

Ngỡ bằng lăng đã mang đi mất

Nhặt tím về mới biết nửa hè thôi .

NGỌN GIÓ DI DÂN

Tôi đi lang thang trên mặt đất

Nhiều đêm dừng lại

Những thành phố cảng bên đường

Sai Gòn , Sydney ,Habana , Newyork …

Những đêm tôi thức giấc giữa khuya

Nghe gió đi vào từng dãy  phố

Những ngọn gió của.người di dân

Từ biển đi vào mặt  đất …

Đánh thức đất dậy bằng mùa cây trồng
Đánh thức cỏ dậy bằng những đàn bò đàn trâu
Đánh thức cửa biển bằng con đường bên cảng

Ở đâu cũng những mái nhà .

Gió như ký ức của thời gian

Gọi những người chân lấm tay bùn đi mở đất

Đánh thức những người tha phương

Tôi chạy ra đường

Phố vắng lặng thinh đêm…

Những ngọn gió lại xột xoạt đi về phía biển

Cồn cào nỗi nhớ cố hương

Đưa tôi về nhà qua những đại dương xanh thẫm !

0 ( 0 bình chọn )

Tạp chí Văn Nghệ

https://tapchivannghe.com
Tạp chí Văn Nghệ - Thư viện lưu trữ Văn học - Văn nghệ. Diễn đàn kết nối những người Yêu Văn Chương, Thích Nghệ Thuật, Làm Văn Thơ.