Thơ mùa đông – “Hiu hắt” những bài thơ, vần thơ tình ngắn hay về mùa đông buồn

Thời gian trôi quá nhanh, mới đây mà đã phải gần đến Noel và chuẩn bị một cái tết nữa rồi. Thời gian này là thời gian phải nói là đẹp hay là buồn nữa, vì có rất nhiều những tâm trạng trong cái mùa mà những cơn gió lạnh đông bắc ùa về rồi. Thời gian này khiến ai trong chúng ta cũng bồi hồi, trắc trỡ một điều gì đó. Và những điều mà tôi muốn nói ở đây sẽ được gửi qua các bài thơ tình ngắn hay về mùa đông khi trời se lạnh.

Mùa đông

Vậy là một mùa đông nữa lại về, cái lạnh sen vào cơn gió lạnh cắt da cắt thịt. Lạnh lắm! Lạnh nhất là vào những ngày đông mới chớm về này. Khi mà con người ta chưa quen dần với nhưng cơn gió lạnh sẽ khiến chúng ta se sẽ khi cái lạnh khẽ khàng ghé qua đánh thức mỗi sáng. Những cơn gió lạnh cảm nhận rõ nhất sẽ là vào những ngày giữa tháng 10 và kéo dài xuyên suốt đến tháng 12 và những ngày cuối năm.

Những ngày lạnh buốt và yêu thích này là lúc trong những con người chúng ta ai ai cũng có trong mình một cảm xúc riêng, những cảm xúc đáng lẻ chỉ là những kỷ niệm đã ngủ quên trong những năm tháng của mùa thu nay lại ùa về, là cho ta nhiều một chút cảm giác nhớ, một thoáng buồn trong một ngày đầu đông u ám. Hãy trải nghiệm cảm xúc của những ngày đầu đông qua các bài thơ tình mùa thu buồn này nhé.

 

Có Phải Mùa Đông Đến – Tác Giả: Bùi Thanh Nhạn

Tháng mười đến trời sắp vào đông
Trời bất chợt đỗ mưa dông xối xả
Nắng vội vã, bước qua thu buồn quá
Gió lạc mùa xa lạ đến chênh vênh

Tháng mười đến em lẽ nào không nhớ
Em mải miết tìm trong làn hơi thở
Mùa thu tàn làm đau thêm nổi nhớ
Cơn gió về làm làn nắng mong manh

Thamg mười ơi ! đừng mưa nhiều rên rỉ
Tan nát lòng mùa đông đến càng nhanh
Để ngoài kia lá rụng hết trơ cành.
Đông đến rồi tháng mười đến rất nhanh..

…..Thời gian ơi! xin hãy trôi thật chậm
Để cho tôi còn có mẹ trên đời!!!!!.

Tìm Hơi Ấm Mùa Đông – Tác Giả: Nguyên Hàn

Đông đã sang ta mãi tìm chút nắng
Buốt tê hồn hoang vắng quá tôi ơi
Bước chân đi mà dạ đã chẳng rời
Mơ miền cũ thu ơi xa rồi nhé

Giấc mơ trưa ru hồn ta khe khẽ
Đón đông về nhè nhẹ tắt hoàng hôn
Đêm đông sang giá lạnh khẽ môi hôn
Nụ xanh biếc ngõ hồn dâng tê tái

Thu ra đi để đón đông sầu ở lại
Gọi mơ về khắc khoải lạnh giá băng
Mùa yêu thương tìm kiếm mãi vầng trăng
Tìm hơi ấm mùa đông trong giá lạnh

Đông Về!

Khi mà những chiếc là bàng cuối cùng rơi, khi mà đàn chim sếu mãi mê bay về phương nam tránh gió mùa đông là báo hiệu một mùa đông bắc nữa lại về. Và khi đông về thì ở mỗi con người lại có một cảm nhận khác nhau, có lẽ là do tuổi tác, hay tùy hứng riêng của mình. Nhưng suy cho cùng, mùa đông là mùa u mầ cho sự sống, cho những mùa sau này.

Tôi nghe một người bạn kể, hình như trong Sài Gòn không có mùa đông, nếu có thì chỉ là những cơn gió lạnh thoáng qua và đi nhanh như cái chớp mắt. Chứ ở Hà Nội vào mùa đông, tôi rất thích đi dạo trên những con phố, nơi mà các bạn có thể thấy những gánh hàng hoa được bày sau gác baga xe đạp, hoặc được gánh trên vai. Mùa đông Hà Nội ở ngõ nhỏ phố nhỏ nhìn buồn vậy chứ vẫn tràn ngập hương hoa, sắc hoa. Hoa xuxi, hoa đồng tiền, hoa lưu ly, hoa cúc họa mi hay hoa dã quỳ từ Đà Lạt mang về… một mùa đông ở Hà Nội đẹp lắm.

Yêu Mùa Đông – Tác Giả: Tran Ha

Uh thôi nhé tạm biệt Thu đi
Lạnh không gian lá vàng rơi lá
Dòng thời gian ru Đông nghiệt ngã
Lạnh run run, mưa se bay bay

Yêu để nhớ, tìm trong hơi ấm
Nồng nàn hôn, vòng tay rộng mở
Đông có sang, Đông tìm gõ cửa?!?
Xin hỏi nhỏ, lạnh đến bao giờ?!?!!

Đông đã sang, dù có bất ngờ
Má vẫn hồng giữa mùa thiếu nắng
Tình trong ai đón tình nồng thắm
Yêu để Đông chẳng lạnh bao giờ😘

Yêu cứ yêu dù Đông buốt giá
Nồng nàn thôi, ấm mãi trong nhau
Nồng nàn thôi, tình chắc vẹn sâu
Yêu để nóng và Đông vẫn ấm.

Tự Khúc Mùa Đông – Tác Giả: Liên Vũ

Lá rơi hiu hắt ngoài song cửa
Từng giấc cô miên rủ xuống lòng
Dăm cánh chim đơn tìm tổ ấm
Ô kìa, trời đã chuyển sang đông

Dõi theo nỗi nhớ đàn nâng phím
Nghe dấu mùa phai cuộc tình nồng
Lãng phiêu tự khúc dưng dưng tím
Anh ở phương trời có biết không?!

Bài Thơ Về Mùa Đông Lạnh & Cô Đơn

Thơ tình mùa đông buồn – Đông như là chút hờn giận của tình yêu. Cũng lạnh giá heo may, rồi chợt xa, chợt nhớ. Tình yêu anh vẫn chờ em về gõ cửa. Đông chợt tàn theo những bước chân em. Tuy nhiên, mùa đông cũng có thể làm cho con người ta gần nhau hơn, vì lúc đó họ cần một đôi bàn tay đủ ấm để ôm lấy họ, để cùng họ vượt qua mùa đông gió rét.

Ừ thì mùa đông… Nghe đâu đây những cơn gió mang theo những cái se lạnh của những ngày trớm đông rồi…. Đông vừa sang, tháng 10 rơi về nơi nào chưa ai rõ, nhưng tháng 12 đã đến tháng cuối của năm. Bàn tay buông trên những phím lạnh tê người, tìm hoài những bài thơ tình mùa đông nhung nhớ, tìm lại những ký ức nhạt phai.

Viết xong bài này thì đông về thật rồi các bạn ạ, bàn tay ê buốt trước những cơn gió se rít lạnh của mùa đông, trái tim như đống băng và như tuyết đang rơi nơi nào đó trong tâm hồn. Cùng xem và chia sẻ những cảm xúc mùa đông qua những bài thơ mùa đông buồn cô đơn khi tiết trời se lạnh này nhé.

  • Câu nói hay về mùa đông buồn cô đơn

Mùa Đông Băng Giá – Tác Giả: Vuong Tuyet Nga

Mùa đông băng giá tình lạnh băng
Tình lạnh lẽo đêm đông buốt giá
Người đi rồi tôi đau khổ quá
Yêu chi lệ đổ tuôn hai hàng

Mùa đông đến tim càng lạnh giá
Tình đôi ta chia hai ngã sao ?
Lòng dặn lòng thôi không nhớ mãi
Người đi rồi tê tái tim đau

Mùa đông đến rồi đông cũng sang ngang
Tim tôi khờ dại vì người xa
Xa rồi mùa đông đó đã qua
Hai ta lạnh buốt lòng băng giá

Người ơi đông đến tôi buồn quá
Nhớ người đi rồi thêm quặn đau
Sao người bỏ tôi trong đớn đau
Chẳng chịu quay về chỉ một lần

Cảnh Mùa Đông – Tác Giả: Nguyen Thanh Tung Nguyen

Đông đến muôn cây trút lá vàng
Đông về rét buốt khổ dân gian
Đông chiều mù mịt làn mưa bụi
Đông tối lờ mờ giải khói lan

Đông bắc lạnh lùng cơn gió thổi
Đông nam ấm áp giọt sương tan
Đông trao xuân tiếp chồi ra lộc
Đông đến tết mừng vạn vật an.

Nỗi Nhớ Mùa Đông – Tác Giả: AN Thi Tran

Mùa đông về gợi nỗi nhớ mênh mang
Tuyết khẽ rơi cũng nhẹ nhàng êm ái
Bao cảm xúc trong tim ngưng đọng lại
Khoảnh khắc ơi tìm trải chốn nơi nao

Để ước mơ nhung nhớ lại dâng trào
Trời trở lạnh muốn khát khao cháy bỏng
Rồi con tim ấp ủ hoài đứng ngóng
Tiếng yêu thương mãi đọng ở miền xa

Nỗi nhớ kia giờ cũng giống như là
Chốn nơi đây chỉ riêng ta vắng lạnh
Chẳng còn gì để thắp niềm kiêu hãnh
Bao mơ màng đâu sát cạnh người ơi

Trong chiều buồn lặng lẽ thấy rối bời
Từng giọt sầu cũng chảy rơi trên má
Chút bâng khuâng nhớ tình ai tất cả
Nỗi nhớ mùa đông lạnh giá tim hồng

Thơ tình mùa đông, Thơ mùa đông buồn cô đơn khi trời se lạnh

Mùa Đông Rồi Đó Em – Tác Giả: Nguyệt Phạm

Mùa Đông rồi…em có lạnh không ..
Có sắt se những đêm trời trở gió
Nỗi Nhớ có cuộn lên…có bùng lên như lửa
Thiêu cháy đến tận cùng những khoảng chênh chao

Mùa Đông rồi…em có khát khao ..
Một vòng tay chở che ngày buốt giá
Mặc gió thốc lên…mặc nhân gian hối hả
Vẫn Yên Bình trọn cả giấc ấm êm

Mùa Đông rồi…có thao thức từng đêm ..
Đợi một bàn tay ủ ấm bàn tay lạnh
Một nụ cười hiền xóa tan niềm cô quạnh
Và sẻ chia rất đỗi chân thành

Chiều Mùa Đông – Tác Giả: Nguyễn Thị Thuần

Quá lạnh ! chàng mặt trời đi ngủ sớm
Nhuộm không gian mầu nhợt nhạt tà huy
Những làn mây ảm đạm kéo nhau đi
Cứ thảng hoặc một nỗi niềm quan lữ

Hành tinh mầu đen gót chân luân vũ
Tựa như dừng cho thảo mộc bon chen
Trơ cành không tìm tầm nụ trong đêm
Như nín lại đợi ngày xuân bung vỡ

Ở rất xa mặt trời đang nín thở
Khép mình vào cành gầy gộc trơ vơ
Chiều đông ta gõ thức những vần thơ
Đẹp vóc dáng của lụa là hoa gấm

 

Mùa Đông Không Lạnh – Tác Giả: Mai Ngoc Thu

Chân vội vả đi tìm nơi trú ẩn.
Sợ đông về buốt giá cỏi lòng thêm.
Sợ cô đơn âm thầm trong mộng mị.
Hồn đi hoang vết tích chẳng phải mờ.

Lạnh đất trời lạnh rừng núi hoang sơ.
Mình độc bước chân mãi hoài xa vắng.
Một huyền thoại tình yêu trong dĩ vãng.
Con tim nào mù mịt lối tình xa.

Tháng năm xưa nước mắt đã nhạt nhoà.
Tình chung hởi men nồng môi cay đắng.
Rồi gục khóc trên vai người năm củ.
Lối thu xưa gợi nhớ kỷ niệm buồn .

Tình yêu nào làm tan nát con tim.
Hảy chạy trốn cho buồn thôi phai nhạt.
Có yêu mấy rồi cũng thành xa lạ.
Đông lại về vội vả gợi đau thương.

Kỷ niệm xưa chỉ là nổi đoạn trường.
Tình yêu hởi gởi buồn theo lá rụng.

Gặp Lại Thu Hồng – Tác Giả: Ngoc Chung

Có phải? Em đã đến rồi không?
Mà sao anh thấy sáng Thu hồng
Mưa thu nhè nhẹ bay trong Nắng
Hoa vàng đã độ anh ngóng trông

Thu sắp qua rồi lại tới Đông
Thời gian sẽ là sợi chỉ Hồng
Xé tan mùa Đông bao tiền kiếp
Mặt trời sọi dọi những mùa đông.

Không Mùa Đông – Tác Giả: Quoc Nguyen

Đông đã về mặc áo ấm nghe em
Đêm trở lạnh nhớ khăn quàng cổ nhé
Cửa phòng kia then cài không được mở
Lúc sương giăng chẳng sợ gió khi lùa

Chuyển giao mùa buổi sớm nhớ bao tay
Khi ra đường nhớ khẩu trang đeo nhé
Đường bụi lắm dòng người qua rất vội
Khi trời mưa dành sẵn áo bên mình

Những bữa cơm chuẩn bị kỹ nghe em
Đồ để tủ nhớ đun sôi thật nhé
Nước lạnh kia chớ dùng như mùa nắng
Kẻo lại ho sức khỏe sút đi nhiều

Chút quan tâm rất mực đó thường tình
Giữa đời thường gắn bó mãi kề bên
Khi xa nhau lời gửi chao thiết thực
Mái nhà luôn ấm áp Chẳng MÙA ĐÔNG.

 

Gió Lạnh Đầu Mùa – Tác Giả: Bien Xanh Nguyen

Nghe gió mùa đông bắc tràn về
Thương tay gầy đường thêu run rẩy
Ước hoá bếp lửa hồng nơi ấy
Sưởi bên người…ấm áp mùa đông

Nơi ấy mưa dầm tái tê không?
Người có lạnh…đêm về trằn trọc ?
Qua mấy mùa hương thơm mùi tóc
Vẫn nồng nàn vương hơi ấm chăn côi

Phải đợi chờ mấy đông nữa người ơi?
Mong gió tránh nơi người…chăn mỏng lắm!
Nỗi nhớ nhung vò lòng mặn đắng
Gió miền xa…xin gửi chút hương người!

Đắp 2 đầu nỗi nhớ…nửa chăn thôi
Dành 1 nửa…đợi người về đêm lạnh
Chiếc gối thừa ghì ngực mình neo tránh…
Phút tròng trành…tim quay quắt đảo điên!

Nỡ vô tư…gió bắc thổi triền miên ?
Xin lặng gió…cầu trời gieo hạt nắng
Mong gót hồng quay về căn phòng vắng
Oà niềm vui…nước mắt ấm vai này…

Mùa Đông Rồi Đó Em – Tác Giả: Nguyệt Phạm

Mùa Đông rồi…em có lạnh không ..
Có sắt se những đêm trời trở gió
Nỗi Nhớ có cuộn lên…có bùng lên như lửa
Thiêu cháy đến tận cùng những khoảng chênh chao

Mùa Đông rồi…em có khát khao ..
Một vòng tay chở che ngày buốt giá
Mặc gió thốc lên…mặc nhân gian hối hả
Vẫn Yên Bình trọn cả giấc ấm êm

Mùa Đông rồi…có thao thức từng đêm ..
Đợi một bàn tay ủ ấm bàn tay lạnh
Một nụ cười hiền xóa tan niềm cô quạnh
Và sẻ chia rất đỗi chân thành
Mùa Đông rồi…Em Có Nhớ Anh?????

Mùa Đông Cô Đơn – Tác Giả: Phôn Nguyễn

Đông về rồi em có lạnh lắm không
Có lạc lõng giữa ngàn cơn gió bấc
Có nuối tiếc khung trời xưa rất thật
Có chạnh lòng giây phút gợi mùa xa

Đông thì thầm với nỗi nhớ bao la
Chợt thoảng thốt rồi vô tình ngơ ngác
Em đâu rồi cho nỗi buồn man mác
Phút giao mùa day dứt chuyện ngày xưa

Đông ngược dòng trên con phố vắng thưa
Cây trút lá nghiêng mình soi bóng rũ
Anh lạc lối tìm trong tàn tro cũ
Hơi ấm nào sót lại thuở trinh nguyên

Đông về rồi hờ hững giữa vô biên
Một chút gió cũng làm tim se sắt
Một chút nhớ cho cõi lòng quặn thắt
Một chút buồn vừa đủ thấy cô đơn.

 

Lạnh – Tác Giả: Trường Bùi

Trời kia lại đổ mưa rồi
Làm cho thời tiết bồi hồi lạnh se.
Thu giờ đã kéo rèm che
Đông đang bước đến bên hè phố xưa.

Ngồi buồn nhìn những hạt mưa
Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa dâng trào.
Cùng em dạo phố hôm nào
Cũng mùa đông đấy, mà sao ấm nồng.

Yêu thương như ngọn lửa hồng
Xóa đi cái lạnh đêm đông tháng mười.
Giờ đây cách biệt phương trời
Đường tình đôi ngả xa rồi còn đâu.

Trời buồn thả những giọt ngâu
Mà anh thấy lạnh tận sâu trong lòng….

Mùa Đông Băng Giá – Tác Giả: Vuong Tuyet Nga

Mùa đông băng giá tình lạnh băng
Tình lạnh lẽo đêm đông buốt giá
Người đi rồi tôi đau khổ quá
Yêu chi lệ đổ tuôn hai hàng

Mùa đông đến tim càng lạnh giá
Tình đôi ta chia hai ngã sao ?
Lòng dặn lòng thôi không nhớ mãi
Người đi rồi tê tái tim đau

Mùa đông đến rồi đông cũng sang ngang
Tim tôi khờ dại vì người xa
Xa rồi mùa đông đó đã qua
Hai ta lạnh buốt lòng băng giá

Người ơi đông đến tôi buồn quá
Nhớ người đi rồi thêm quặn đau
Sao người bỏ tôi trong đớn đau
Chẳng chịu quay về chỉ một lần

Rét Mùa Đông – Tác Giả: Ngoquang Tuan

Lạ gì cái rét mùa đông
Mưa phùn gió bấc đêm không bóng người
Em đi mất hẳn tiếng cười
Anh ngồi suy ngẫm một thời đã qua

Khói thuốc lơ lửng trong nhà
Chìm vào nỗi nhớ nhập nhòa bóng em
Ban đêm thức đã thành quen
Câu thơ điếu thuốc để quên nỗi sầu

Nắng mưa bao đận đổi mầu
Con tim rách nát vẫn câu chung tình
Quanh đi quẩn lại mỗi mình
Bài thơ viết mãi lình xình chưa xong

Con đò trôi dạt trên sông
Muốn tìm bến đỗ mà không thấy bờ

Tuy mùa đông rất lạnh, làm buột những tâm hồn ngày đông. Nhưng không làm lạnh đi những trái tim với tâm hồn thơ, và từ đó ta có những bài thơ mùa đông buồn lạnh lẽo rất hợp với tâm trạng của các bạn ngày đầu đông.

Related Posts